Writing

Ông Trương Tấn Sang

Ông Trương Tấn Sang là vị Tổng thống* thứ 8 của nước Việt Nam thống nhất. Đây là điều ai cũng biết. Ở đây tôi nói về điều chưa ai từng nói đến, tức là về yếu điểm lạ kỳ của tất cả các vị lãnh đạo của nước Việt Nam thống nhất (sau 1975), từ tổng thống đến thủ tướng và các bộ trưởng.

Nét chung thật kỳ lạ là tất cả các vị đều có cách nói chuyện chậm rải, đều đều, không khuyến khích được sự tập trung tỉnh táo của người nghe, nội dung vô thưởng vô phạt, cách lý giải na ná giống nhau, né tránh gai góc, kiêng kỵ dùng ngôn ngữ cử chỉ, hoàn toàn không giống bất kỳ vị tổng thống hay thủ tướng hay bộ trưởng nào tại bất kỳ quốc gia nào trên thế giới, tức những vị mà năng lực được thể hiện qua nhiều điểm trong đó nổi bật nhất là khả năng khẩu ngữ của thuật hùng biện, dù đó là Ông Chávez, Ông Fidel Castro, Ông Sarkozy, Bà Clinton, Ông Clinton, Bà Thatcher, Ông Berlusconi hay Ông Obama.

Tiếng Việt có đặc điểm ưu việt duy nhất trong toàn bộ hệ ngôn ngữ của nhân loại là có âm điệu đa sắc, cực kỳ thuận lợi cho bất kỳ người Việt nào muốn trở thành nhà hùng biện. Tâm lý chung của người dân một nước là thích đón nghe những “thông điệp” của tổng thống nước mình không những vì bị cuốn hút bởi thuật hùng biện của tổng thống qua đó chứng kiến tài ba tư duy và tài nghệ thể hiện của tổng thống, mà còn vì muốn lắng nghe các kế sách cụ thể giải quyết cụ thể một hay những vấn đề cụ thể mà hoàn cảnh cụ thể của quốc gia đã nảy sinh một cách cụ thể. Thực tế là các lãnh đạo của nước Việt Nam thống nhất đã không có tài hùng biện – hay tại bị vì bởi một “công thức áp đặt” sai lầm nào đó của một lối tư duy sai lầm nào đó cho rằng phải như thế như thế và như thế mới tỏ rõ vai trò người lúc nào cũng của dân, do dân và vì dân. Sai lầm vì chính phủ của “nhân dân” không phải là chính phủ “bình dân”, quân đội nhân dân không phải là quân đội ăn mặc giản dị xắn quần lên đầu gối, nón bằng chất liệu không chống đạn vốn không bao giờ được dùng bởi quân đội của phần còn lại của thế giới, để thành quân đội bình dân.

Điều may mắn là Ông Trương Tấn Sang trở thành vị tổng thống đầu tiên có tài hùng biện đúng nghĩa mà điều dễ nhận thấy nhất là sự tập trung cao độ của người dân lắng nghe mỗi khi Ông phát biểu với sự phối hợp của ngữ điệu, ngôn ngữ cử chỉ, nội dung quyết đoán mang tính khẳng định mạnh mẽ, và làm rõ vấn đề cũng như khả năng hóa giải ngay tại chỗ những điều nhạy cảm do người dân – tức cử tri – nêu lên. Đó là sự thể hiện của người thực sự có quyền lực và trách nhiệm cá nhân. Ông Trương Tấn Sang là sự khởi đầu cho thời đại mới: thời của những lãnh đạo có thực quyền và có trách nhiệm mà sự kiện gần đây nhất là ở nhân vật mang tên Vương Đình Huệ.

 

Ảnh: Tá Lâm

Mọi công dân Việt Nam đều biết Ông Vương Đình Huệ là ai. Và cách nay mới chỉ vài ngày thôi, khi bị Ông phê phán về giá xăng dầu, một lãnh đạo ngành xăng dầu tuyên bố đe dọa sẽ bỏ hệ thống phân phối xăng dầu để xem ai cần ai cho biết thì đã nhận được lời đanh thép của Ông Vương Đình Huệ rằng họ đừng có mà giở trò hù dọa chính phủ và thách họ dám bỏ hệ thống phân phối vì chính phủ sẽ vui lòng nhận lại hệ thống ấy. Tất nhiên quan chức lãnh đạo ngành xăng dầu ấy đã cực kỳ ngu xuẩn vì họ không biết rằng ngay cả tôi đây cũng chờ đợi ngày công ty nước ngoài được kinh doanh bán lẻ xăng dầu để tôi nhanh chóng từ bỏ việc nua xăng của Petrolimex và SaigonPetro, cũng như tôi mong chờ ngày được mua điện của công ty điện nước ngoài**, chỉ để tôi được đối xử công bằng và như một vị hoàng đế mà không như kẻ ăn xin. Xài tiền của dân (chính phủ dùng tiền dân để cấp vốn cho các đại tổng công ty), buôn bán tài sản của dân (khai thác dầu hỏa là tài nguyên đất nước, tức là của nhân dân), trong khi bản thân chả đóng góp cỏn con gì cho việc làm giàu đất nước phục vụ nhân dân từ những cái riêng của chính mình (chẳng hạn tiền túi, tiền tự kiếm thêm, và…chất xám trực-tiếp-có-liên-quan-đến-phát-triển-kỷ-thuật-tối-ưu-của-riêng-ngành chứ không phải chất xám kiểu Vinashin-kinh-doanh-ô-tô tức kiểu bình dân đừng-bỏ-hết-trứng-vào-một-giỏ), mà lại lớn lối ra vẻ ta đây là đại chủ ban ơn cho cả chính phủ và dân.

Từ Ông Vương Đình Huệ, tôi ngóng chờ những điều tương tự nơi các lãnh đạo khác của các Bộ, từ Bộ Quốc Phòng, Bộ Công An, đến Bộ Y Tế, Bộ Giáo Dục, v.v. Không dùng khẩu ngữ mạnh mẽ, quyết liệt, quyền lực, lãnh đạo sẽ chẳng khác bù nhìn, và người dân sẽ khó thể tin rằng vị lãnh đạo “ẻo lả” ấy có đủ sức chấn chỉnh cái sai hoặc đủ sức chống cự để mình không trở thành bộ phận không thể tách rời của cái sai mà sự thấp kém hèn hạ đáng khinh bỉ nhất là khi cái sai mang tính khống chế ấy lại từ cá nhân hay bộ phận mà theo bảng vẽ của hệ thống tổ chức (organization chart) lại ở tận đáy dưới quyền quản lý của chính mình.

Sự mềm dẻo, nếu phải sử dụng, chỉ cần cho ngoại giao đối với vấn đề an ninh quốc phòng, lĩnh vực gần như duy nhất làm sân khấu sàn diễn cho tài mềm dẻo, mà ngay chính sân khấu sàn diễn ấy cũng không phải không có những phá cách qua màn biểu diễn của lưỡi kiếm sắc bén như đã từng bao lần xảy ra bên trong chính tòa nhà Liên Hợp Quốc.

Ông Trương Tấn Sang đã có khẩu ngữ đầy khẩu khí.

Ông Vương Đình Huệ đã có khẩu ngữ đầy khẩu khí.

Đó là khí thế của thời đại mới, thời đại mà người dân cần những động viên mạnh mẽ, nhiều yên tâm đến từ bản lĩnh cá nhân của từng lãnh đạo, dù đó là lãnh đạo Bộ hay lãnh đạo hành chính cấp Quận.

Kiếm không sắc bén thì chỉ là kiếm diễn tuồng chèo, hát bộ, cải lương, hài kịch, không bao giờ bảo vệ được chân lý, không bao giờ bảo vệ được người dân, không bao giờ bảo vệ được đất nước.

Tiền đồ tổ quốc Việt Nam đã bắt đầu có cơ sở để phát triển bền vững hơn, với khẩu khí, ngôn phong đầy quyền lực của hai nhân vật Trương Tấn Sang và Vương Đình Huệ.

Những kẻ tương tự như vị chức sắc ngành xăng dầu*** phải biết thân phận tôi đòi của họ đối với vị chủ nhân nghiêm khắc nhất: nhân dân.

Ghi chú:

*Tôi không hiểu sao ở Việt Nam vẫn còn “thẹn thùng” đối với từ “tổng thống” vì từ “chủ tịch” quá nhàm chán, quá lẫn lộn, với cấp nào cũng có “chủ tịch”, từ xã đến huyện đến thị trấn đến thành phố đến tỉnh đến mọi cấp mọi nơi, từ công việc theo nhiệm kỳ đến công việc ngắn hạn như chủ tịch giải thi đấu này nọ.. .Tôi vẫn sử dụng từ “tổng thống” cũng như tôi chỉ sử dụng từ “hàng không mẫu hạm” vì “tàu sân bay” rất yếu ớt và có nội dung hoàn toàn sai do “mẫu hạm” chính xác hơn, thực tế hơn, với danh xưng tàu “mẹ” vì mỗi hàng không mẫu hạm đều luôn có “đàn con” dữ dội gồm hàng chục chiến hạm, khu trục hạm, ngư lôi hạm và tiềm thủy đỉnh tức tàu ngầm bảo vệ dày đặc xung quanh bao trùm cả khoảng không gian mặt biển rộng khắp.

**Xin nói thêm một sự việc là cách nay ba năm tôi đã đến Điện Lực Gia Định trên đường Phan Đăng Lưu, Quận Bình Thạnh, nhỏ nhẹ nói với giọng sấm rền vang hạch tội lãnh đạo nơi ấy đã dám gởi công văn xằng bậy cho tôi vì k‎ý tên cách đó những 7 tháng, có nội dung đe dọa sẽ cắt điện nhà tôi và nêu mức tiền phạt nếu tôi đến ký lại hợp đồng theo mẫu mới trể hạn, và vì nhân viên phát công văn dám gợi ý với tôi sẽ thu xếp ổn thỏa việc phạt nếu tôi chịu chi vì thực sự đã trể hạn so với ngày phát hành công văn. Vị lãnh đạo khả kính đã kinh sợ, vội chạy ra tiếp tôi, lần đầu trong cuộc đời quan chức sử dụng lời nói mềm mỏng dịu dàng thanh minh rằng do công văn gởi cho nhiều ngàn hộ, in nhiều ngàn bản có chung một số công văn, trình lãnh đạo ký cùng lúc, rồi tùy tiến độ giải quyết mà gởi dần thư báo, nay xin hứa sẽ xử lý cho nghỉ việc nhân viên nào vòi vỉnh, và ra lịnh in ngay bản hợp đồng mới cho tôi mà không áp dụng đóng phạt dù chỉ một xu. Tôi đã nhỏ nhẹ nói với giọng sấm rền vang cho mọi khách hàng đang chen chúc ở đó cùng nghe là tôi sẳn sàng trở lại dạy miễn phí cho Công ty Điện Lực biết cung cách soạn công văn, cách gởi công văn, và giúp họ tuyển được người tài giỏi triệt tiêu được dịch bệnh cúp điện tùy hứng và đại nạn đói điện trầm kha, cũng như dạy lãnh đạo ngành điện biết sống chung với lũ, nghĩa là không được sống với đường điện ưu tiên trong khi bất tài vô dụng trong phát triển và cung ứng đủ điện cho nhân dân.

*** Thiết nghĩ ngành xăng dầu nhất thiết phải nghĩ đến việc nhất thiết phải sa thải quan chức nào đã dám hù dọa chính phủ vì kẻ đó đã dám đòi vứt bỏ khâu phân phối nghĩa là bóp chẹt vú bầu sữa lợi nhuận có nguồn thu khổng lồ của ngành, nghĩa là tự tung tự tác phạm đến thu nhập lớn của cán bộ nhân viên toàn ngành, ám chỉ sẽ cho thôi việc hàng vạn cán bộ nhân viên khâu phân phối của ngành, chà đạp quyền lợi độc quyền tuyệt hảo của ngành mà không ở quốc gia nào của phần còn lại của thế giới ban phát cho công ty nhà nước nhiều đến như vậy. Đồng thời, thiết nghĩ Đảng nhất thiết phải nghĩ đến việc nhất thiết phải loại ra khỏi Đảng quan chức nào đã dám hù dọa chính phủ vì kẻ đó vừa dám lộng quyền, lấy Đảng Tịch làm tấm khiên lá chắn bằng vàng để xem mình ngang hàng với tất cả các lãnh đạo Chính phủ rồi thách thức quyền lực của Chính phủ, vừa không biết đặt mình vào vị trí đầy tớ của nhân dân, tạo điều kiện cho bọn chống Cộng dè bỉu Đảng, vì chỉ có khai trừ kẻ xằng bậy ấy, Đảng mới chứng minh được với nhân dân rằng Chính phủ do dân bầu lên hoàn toàn không là cơ quan làm việc dưới quyền quản lý hành chính của Đảng. Chính phủ nếu không cách chức quan chức phát biểu xằng bậy của ngành xăng dầu, chỉ có thể vì một trong ba lý do – hoặc cả ba – đó là (a) Đảng không cho phép, (b) kẻ phát ngôn xằng bậy là con ruột của lãnh đạo Đảng/Chính phủ, và (c) đất nước Việt Nam này đã bị tuyệt diệt hết sạch người tài đức vẹn toàn.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Email: hhphuoc@yahoo.com

Nhắn tin: 0988898399

Comments are closed.