Latest Blog Posts

Malaysia Thông Qua Luật Cấm Phản Đối Trên Đường Phố

Tài liệu tham khảo:

Dù bị các nghị sĩ đối lập tẩy chay và các nhà hoạt động chỉ trích, Hạ Viện Malaysia hôm 29-11-2011 vẫn thông qua dự luật cấm phản đối trên đường phố mang tên Luật Tụ Tập Hòa Bình.

Liên minh cầm quyền của Thủ Tướng Malaysia Najib Razak nói rằng Luật Tụ Tập Hòa Bình nhằm đảm bảo sự cân bằng giữa trật tự công cộng và quyền được tụ tập hòa bình của người dân.

Do phe liên minh Mặt Trận Dân Tộc cầm quyền chiếm đa số ghế Hạ Viện nên dự luật được Hạ Viện thông qua khá dễ dàng. Sự kiến, tháng sau dự luật này chắc chắn sẽ được Thượng Viện thông qua do liên minh cầm quyền cũng chiếm đa số ghế tại Thượng Viện.

Một số nhóm nhân quyền Malaysia và quốc tế phản đối việc Malaysia thông qua dự luật nói trên, cho rằng nội dung của dự luật mang bản chất đàn áp biểu tình vì quy định các hạn chế khắc nghiệt và hính phạt nặng đối với những người biểu tình và tụ tập phản đối trên đường phố.

Dự luật quy định rằng những người biểu tình chủ yếu chỉ được phép tụ tập tại các sân vận động hoặc trong những hội trường công cộng.

Tùy theo nơi diễn ra cuộc phản đối tụ tập đông người mà nhà chức trách đòi hỏi những người tổ chức phải thông báo trước cho cảnh sát ít nhất là 10 ngày trước khi diễn ra tụ tập đông người.

Cảnh sát sẽ căn cứ vào đó xem xét để quyết định về thời gian, địa điểm tụ tập như vậy có phù hợp hay không rồi mới cấp phép hoặc từ chối cấp phép. Dự luật quy định trẻ em dưới 15 tuổi và những người không phải là công dân Malaysia bị cấm tham gia tụ tập đông người vì mục đích biểu tình phản đối.

Nơi diễn ra biểu tình cũng được quy định là không ở gần trường học, bịnh viện, giáo đường, trạm xăng dầu. Người biểu tình nào vi phạm pháp luật sẽ bị phạt đến 6.200 USD.

ĐP Tổng hợp (tienphongonline)

Tin Hoạt Động Quốc Hội

Số 10+11/2011, trang 43-44 (Mục Tin Quốc Hội Thế Giới

Chụp Mũ


- Về Các Phát Biểu Gần Đây Liên Quan Đến Dự Án Luật Biểu Tình -

Hoang Huu Phuoc, MIB

Khi đọc tham luận ngày 18-6-2010 tại Hội Thảo Quốc Gia về Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt với đề tài “Giao Thoa Ngôn Ngữ Việt – Anh và Thực Chất Vấn Đề Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt”, tôi có đề nghị cách làm cho Tiếng Việt trở nên dễ học hơn đối với người nước ngoài để nhanh chóng phát triển Tiếng Việt ra toàn cầu qua việc chỉnh sửa một số cấu trúc câu vừa hợp logic vừa giống văn pham câu tiếng Anh (thí dụ: đã “mặc dù” thì không dùng “nhưng”, để biến mệnh đề có “mặc dù”  thành mệnh đề phụ, còn mệnh đề theo sau là mệnh đề chính), v.v. Thế mà ngay lập tức có một vị tiến sĩ của Đại Học Khoa Học Xã Hội & Nhân Văn đăng đàn phản bác, chụp mũ nói tôi xúc phạm văn phạm tiếng Việt, dám đem văn phạm tiếng Anh ra làm chuẩn mực buộc tiếng Việt phải noi theo. Cần nói thêm rằng có vài trăm đề tài tham luận được đăng ký nhưng chỉ có khoảng 30 bài được chọn đăng vào kỷ yếu, số còn lại chỉ in tiêu đề và tên tác giả mà thôi. Bài của tôi, kẻ “ngoại đạo” chầu rìa bên ngoài ngưỡng cửa hàn lâm của ngôn ngữ Việt, được chọn đăng mà không có bài của vị tiến sĩ ấy; và vì được chọn đăng, tôi nhận được phong bì bồi dưỡng dày hơn. Trong khi có một vị còn nhớ đến tôi, nhà giáo cách nay hơn 20 năm, đến bắt tay chào, hỏi han, tâm sự về thế cuộc xoay vần của giáo dục nước nhà, thì đa số vẫn nhìn tôi ghẻ lạnh như thể tại sao một tên doanh nhân lại dám xuất đầu lộ diện giữa tháp ngà ngôn ngữ học.

Cách nay mấy ngày, tôi phát biểu chốn nghị trường về dự án Luật Biểu Tình. Và dường như tôi lại đón nhận cái cách xử sự của một hai vị cho rằng một tên doanh nhân sao lại dám xuất đầu lộ diện giữa tháp ngà lập pháp, cũng như cái cách họ tuyên bố kiểu chụp mũ. Báo Tuổi Trẻ ngày 18-11-2011, trang 3 đăng rành rành rằng tôi đã phát biểu: “…khi trình độ dân trí cao hơn và kinh tế ổn định hơn...” với thói quen cố hữu của một giáo viên Anh Văn về các thứ bậc so sánh của tồi tệ nhất – rất tồi tệ – khá tồi tệ – khá tốt – tốt – tốt hơn – rất tốt – xuất sắccực thấp – rất thấp – hơi thấp – thấp – khá cao – cao – cao hơn – rất cao – cao nhất nên tôi rất yên tâm nói về “…khi trình độ dân trí cao hơn..” nghĩa là dân trí Việt Nam đã cao sẵn rồi; tương tự, tôi không sợ bị chụp mũ phỉ báng Việt Nam kinh tế tồi tệ khi nói “kinh tế ổn định hơn” vì tin vào cái logic so sánh bắt chước kiểu tiếng Anh hỗn loạn cực kỳ – rất hổn loạn – hơi hỗn loạn – hơi ổn định – khá ổn định – ổn định – ổn định hơn – ổn định nhất.

 

Thế nhưng khi nghe phát biểu của Ông Nghĩa có dùng từ “dân trí thấp” tôi có ngay cái cảm nhận của một hành vi uốn cong ngôn ngữ nơi Ông, và Ông đặc biệt còn nhận xét rằng dân trí Việt Nam hiện “khá cao” nghĩa là theo bậc thang so sánh còn dưới chuẩn “cao”. Thế mà thiên hạ không cần rõ trắng đen, bị kích động bởi Ông Nghĩa mà quên rằng chính ông ấy mới dùng từ “dân trí thấp” và gọi dân trí Việt Nam là “khá cao” tức … “chưa cao”, trong khi ngôn ngữ chính thức của tôi hàm ý khẳng định dân trí Việt Nam đã ở mức cao. Chưa tôn trọng nguyên văn của người nói, tự tiện lái ngôn ngữ theo hướng bất lợi cho người nói, e rằng đó chỉ là thủ đoạn chứ không phải chính tâm.

 

Cũng giống như vị tiến sĩ đã nói ở trên, cái mũ của ông Quốc cũng vô cùng lợi hại khi nói tôi tuyên bố đại diện nhân dân, dù trong nội dung phát biểu chính thức của tôi và theo đăng tải lại trên các báo chí chẳng có nơi bào ghi như thế, ngoài việc tôi tin rằng nếu được hỏi ý kiến ắt đa số người dân sẽ không ủng hộ luật này. Ông còn nói gì đó về chuyện đại biểu chỉ nên phát biểu ý kiến cá nhân chứ đừng nhân danh nhân dân. Tôi đồng ý với ông ấy nên tôi chưa hề tuyên bố gì về nội dung ông chụp mũ cho tôi (bằng chứng là nguyên văn phát biểu của tôi chưa hề tự xưng như Ông đã chụp mũ), đồng thời tôi tin rằng Ông cũng muốn hàm nghĩa rằng ý kiến ủng hộ luật biểu tình cũng là ý kiến cá nhân của Ông chứ không phải ý nguyện của người dân vì Ông cũng không nhân danh đại diện cho nhân dân. Còn nếu Ông hàm ý rằng chỉ có Ông mới có quyền đại diện cho dân, còn một tên doanh nhân như tôi thì khôn hồn ngậm miệng lại, đừng nói ngược lại ý Ông vì ý Ông là ý toàn dân, thì tôi sẽ cố gắng tìm hiểu với Quốc Hội xem có thật sự là mặc định Ông Quốc có quyền lực tối thượng như thế không. Tự do ngôn luận không thể là độc quyền cho những ý kiến của riêng Ông Quốc, còn các ý kiến nào nghịch lại Ông Quốc đều bị thẳng tay chụp mũ, kích động đàn áp. Chưa tôn trọng nguyên văn của người nói, tự tiện lái ngôn ngữ theo hướng bất lợi cho người nói, chụp mũ người nói, e rằng đó chỉ là thủ đoạn chứ không phải chính tâm.

Có một kinh nghiệm rút ra từ sự việc này là tôi sẽ tránh méo mó nghề nghiệp lôi Tiếng Anh vào những tình huống nào chưa trên vị thế công bằng.

Hy vọng các bạn doanh nhân nghị sĩ tương lai của đất nước sẽ quan tâm đến kinh nghiệm trên.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

- Hoàng Hữu Phước, 18-6-2010. Giao Thoa Ngôn Ngữ Việt-Anh Và Thực Chất Vấn Đề Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt. http://www.emotino.com/bai-viet/18679/giao-thoa-ngon-ngu-vietanh-va-thuc-chat-van-de-giu-gin-su-trong-sang-cua-tieng-viet

PHÁT BIỂU VỀ LUẬT GIÁO DỤC ĐẠI HỌC

TẠI TỔ QUỐC HỘI

04-11-2011

Kính thưa các Đại biểu,

Tôi xin có ý kiến sau, tuy không liên quan trục tiếp về điều nào khoản nào của dự án Luật Giáo Dục Đại Học nhưng có liên quan đến những người trực tiếp chịu sự điều chỉnh của dự án Luật này một khi được Quốc Hội thông qua.

Trước 1975 tại Sài Gòn – và tất nhiên tại Miền Nam nói chung – các thầy giáo cô giáo có sự tự chủ cao, tự lập cao, tự hào cao. Mọi người theo nghề giáo vì hai lý do chính: thứ nhất là do họ có trình độ quá giỏi, kiến thức quá cao để có thể ở thứ bậc làm thầy thiên hạ; và thứ hai là họ muốn có nhiều thời gian hơn cho một nghề tay trái có hay không có tương tác với nghề dạy học chính của họ.

Lúc tôi học lớp 3 trường Phan Đình Phùng, Quận 3, thầy của tôi là Nguyễn Văn An, lái taxi đến trường dạy học vui vẻ, sống động, tích cực chăm lo cho từng học sinh một trong cái lớp chật cứng 35 đứa, viết thư tay cho từng phụ huynh về những quan tâm cần có cho từng học trò – mà trong trường hợp của tôi là Ba Má tôi nên đưa tôi đi đo kính ngay vì chắc chắn tôi đã bị cận thị. Khi hết giờ dạy hay đến giờ tan trường là Thầy vừa hu‎ýt sáo vừa lấy giẻ lau chùi xe trước khi lái xe hòa vào dòng lưu thông trên công lộ để kiếm khách.

Còn ở trung học, tất cả các thầy cô của tôi đều viết sách giáo khoa. Vị giỏi nhất là Cử nhân Nguyễn Quang Tô, dạy môn Văn lớp 8, với giải thưởng Phủ Tổng Thống cho công trình dịch thuật tiếng Việt từ nguyên bản tiếng Nôm Việt Nam Vong Quốc Sử của Phan Bội Châu. Thầy nào Cô nào dạy môn nào ở lớp mình đều có quyền bảo học sinh hãy mua quyển sách giáo khoa nào do tác giả khác viết hay do mình viết cho môn đó. Thế là thầy cô hăng say viết sách giáo khoa chất lượng cao hơn, cao hơn nửa, và hàng tháng vui vẻ nhận thù lao giảng dạy ở trường chính, thù lao giảng dạy ở trường phụ, thù lao do nhà xuất bản trả cho mỗi lần in mới hay tái bản, và thù lao cho những việc làm tay trái khác, tất cả không đủ để các thầy cô làm giàu, nhưng luôn đủ để sống, để nuôi gia đình, để tiếp tục theo đuổi nghề giáo, nghề rất đặc thù thích hợp cho những người có trình độ cao, kiến thức cao, tính tự lập tự chủ cao, và cho cái nghề có số thời gian rỗi cao để tìm vui với những nghề tay trái như sáng tác văn thơ, dịch thuật, viết bài nghiên cứu cho các tập san khoa học xã hội, khoa học tự nhiên, từ văn sử triết học đến toán học, trong nước hay ngoài nước. Điều lưu ý ở đây là các thầy cô này đa số là cử nhân.

Trình độ của các thầy cô cao là vì họ biết thực chất các yêu cầu của nghề vốn dành cho người giỏi. Thí dụ ai muốn dạy Anh Văn ở cấp trung học – dù là đệ nhị cấp hay đệ nhất cấp, tức từ lớp 6 đến lớp 9 và từ lớp 10 đến lớp 12 – thì trước tiên phải thi vào Ban Anh Văn của Đại Học Văn Khoa để học những môn “cao cấp” cho một trình độ “cấp cao”; sau đó – hoặc đồng thời – là Đại Học Sư Phạm (gọi chung là “đại học” dù là cho hệ đệ nhị cấp hay đệ nhất cấp, tức để làm thầy cô dạy Anh Văn từ lớp 6 đến lớp 9 và từ lớp 10 đến lớp 12; mà sau giải phóng đã bị đổi thành “cao đẳng” và “đại học”) để học về giáo học pháp, phương pháp giảng dạy, và để được thực tập thực hành) mà khi thi “đầu vào đại học” ở cả hai nơi trên họ phải thi cả hai thứ tiếng Anh và Pháp, và thi cả bài viết cùng bài vấn đáp tức thi nói cả hai thứ tiếng ây. Vì vậy, dù là thầy cô dạy môn nào cũng rất giỏi do đầu tư sâu vào nghề nghiệp của mình, trở thành thần tượng của học trò và thôi thúc các em mơ giấc mơ trở thành nhà giáo sau này.

Thế mà Bộ Giáo Dục của chúng ta đã tước mất cái quyền được tự chủ cao, tự lập cao, tự hào cao ấy của giáo viên. Doanh thu hàng tỷ tỷ đồng hàng năm từ sách giáo khoa đã thuộc về Bộ Giáo Dục tức Nhà Xuất Bản Giáo Dục, đầy giáo viên vào thế bị động, phải dạy chung những gì chỉ do Bộ Giáo Dục bán ra, thậm chí nhiều năm trước đây có giáo viên phát hiện sai sót kiến thức trong sách của Bộ vẫn phải dạy y như sách vì cái sai ấy chưa được xem xét quyết định bởi ban biên soạn. Giáo viên bị tước mất nguồn thu từ lao động trí óc chân chính của họ vốn rất bình thường và lành mạnh ở mọi nơi trên thế giới này, ngay cả khi bương chải tự sinh tồn với các lớp dạy kèm tư gia, họ cũng bị lên án. Và hậu quả là trước mắt học trò, các thầy cô chỉ là những người nghèo chật vật thiếu thốn, luôn được giới truyền thông nêu nổi bật như những người xã hội phải mang ơn vì sự hy sinh của họ, và như tầng lớp phải trông chờ hoài về một mức lương tương xứng để giữ chân họ với nghề. Thử hỏi như thế thì học trò có còn muốn theo nghề giáo của thầy cô không?

Chúng ta đang nói đến trao quyền tự chủ cho đại học trong dự án luật này. Song, tôi e rằng ngay cả khi quyền tự chủ ấy được chấp nhận thông qua và ban hành thì các trường đại học cũng khó thể có được đội ngũ giáo viên hầu thực hiện quyền tự chủ ấy, vì rằng tự chủ không phải chỉ về học phí, về tổ chức, về hội đồng trường, mà phải vì điều căn cơ nhất, đó là quyền tự chủ sáng tạo của giáo viên, những người trên nguyên tắc là những người giỏi, có tài năng sư phạm, có kiến thức cao,  có tính tự chủ cao, độc lập cao, và tự hào cao với chức nghiệp của mình.

Xin cảm ơn các đại biểu.

Hoàng Hữu Phước

PHÁT BIỂU VỀ LUẬT GIÁO DỤC ĐẠI HỌC

TẠI TỔ QUỐC HỘI

04-11-2011

Kính thưa các Đại biểu,

Tôi xin có ý kiến sau, tuy không liên quan trục tiếp về điều nào khoản nào của dự án Luật Giáo Dục Đại Học nhưng có liên quan đến những người trực tiếp chịu sự điều chỉnh của dự án Luật này một khi được Quốc Hội thông qua.

Trước 1975 tại Sài Gòn – và tất nhiên tại Miền Nam nói chung – các thầy giáo cô giáo có sự tự chủ cao, tự lập cao, tự hào cao. Mọi người theo nghề giáo vì hai lý do chính: thứ nhất là do họ có trình độ quá giỏi, kiến thức quá cao để có thể ở thứ bậc làm thầy thiên hạ; và thứ hai là họ muốn có nhiều thời gian hơn cho một nghề tay trái có hay không có tương tác với nghề dạy học chính của họ.

Lúc tôi học lớp 3 trường Phan Đình Phùng, Quận 3, thầy của tôi là Nguyễn Văn An, lái taxi đến trường dạy học vui vẻ, sống động, tích cực chăm lo cho từng học sinh một trong cái lớp chật cứng 35 đứa, viết thư tay cho từng phụ huynh về những quan tâm cần có cho từng học trò – mà trong trường hợp của tôi là Ba Má tôi nên đưa tôi đi đo kính ngay vì chắc chắn tôi đã bị cận thị. Khi hết giờ dạy hay đến giờ tan trường là Thầy vừa hu‎ýt sáo vừa lấy giẻ lau chùi xe trước khi lái xe hòa vào dòng lưu thông trên công lộ để kiếm khách.

Còn ở trung học, tất cả các thầy cô của tôi đều viết sách giáo khoa. Vị giỏi nhất là Cử nhân Nguyễn Quang Tô, dạy môn Văn lớp 8, với giải thưởng Phủ Tổng Thống cho công trình dịch thuật tiếng Việt từ nguyên bản tiếng Nôm Việt Nam Vong Quốc Sử của Phan Bội Châu. Thầy nào Cô nào dạy môn nào ở lớp mình đều có quyền bảo học sinh hãy mua quyển sách giáo khoa nào do tác giả khác viết hay do mình viết cho môn đó. Thế là thầy cô hăng say viết sách giáo khoa chất lượng cao hơn, cao hơn nửa, và hàng tháng vui vẻ nhận thù lao giảng dạy ở trường chính, thù lao giảng dạy ở trường phụ, thù lao do nhà xuất bản trả cho mỗi lần in mới hay tái bản, và thù lao cho những việc làm tay trái khác, tất cả không đủ để các thầy cô làm giàu, nhưng luôn đủ để sống, để nuôi gia đình, để tiếp tục theo đuổi nghề giáo, nghề rất đặc thù thích hợp cho những người có trình độ cao, kiến thức cao, tính tự lập tự chủ cao, và cho cái nghề có số thời gian rỗi cao để tìm vui với những nghề tay trái như sáng tác văn thơ, dịch thuật, viết bài nghiên cứu cho các tập san khoa học xã hội, khoa học tự nhiên, từ văn sử triết học đến toán học, trong nước hay ngoài nước. Điều lưu ý ở đây là các thầy cô này đa số là cử nhân.

Trình độ của các thầy cô cao là vì họ biết thực chất các yêu cầu của nghề vốn dành cho người giỏi. Thí dụ ai muốn dạy Anh Văn ở cấp trung học – dù là đệ nhị cấp hay đệ nhất cấp, tức từ lớp 6 đến lớp 9 và từ lớp 10 đến lớp 12 – thì trước tiên phải thi vào Ban Anh Văn của Đại Học Văn Khoa để học những môn “cao cấp” cho một trình độ “cấp cao”; sau đó – hoặc đồng thời – là Đại Học Sư Phạm (gọi chung là “đại học” dù là cho hệ đệ nhị cấp hay đệ nhất cấp, tức để làm thầy cô dạy Anh Văn từ lớp 6 đến lớp 9 và từ lớp 10 đến lớp 12; mà sau giải phóng đã bị đổi thành “cao đẳng” và “đại học”) để học về giáo học pháp, phương pháp giảng dạy, và để được thực tập thực hành) mà khi thi “đầu vào đại học” ở cả hai nơi trên họ phải thi cả hai thứ tiếng Anh và Pháp, và thi cả bài viết cùng bài vấn đáp tức thi nói cả hai thứ tiếng ây. Vì vậy, dù là thầy cô dạy môn nào cũng rất giỏi do đầu tư sâu vào nghề nghiệp của mình, trở thành thần tượng của học trò và thôi thúc các em mơ giấc mơ trở thành nhà giáo sau này.

Thế mà Bộ Giáo Dục của chúng ta đã tước mất cái quyền được tự chủ cao, tự lập cao, tự hào cao ấy của giáo viên. Doanh thu hàng tỷ tỷ đồng hàng năm từ sách giáo khoa đã thuộc về Bộ Giáo Dục tức Nhà Xuất Bản Giáo Dục, đầy giáo viên vào thế bị động, phải dạy chung những gì chỉ do Bộ Giáo Dục bán ra, thậm chí nhiều năm trước đây có giáo viên phát hiện sai sót kiến thức trong sách của Bộ vẫn phải dạy y như sách vì cái sai ấy chưa được xem xét quyết định bởi ban biên soạn. Giáo viên bị tước mất nguồn thu từ lao động trí óc chân chính của họ vốn rất bình thường và lành mạnh ở mọi nơi trên thế giới này, ngay cả khi bương chải tự sinh tồn với các lớp dạy kèm tư gia, họ cũng bị lên án. Và hậu quả là trước mắt học trò, các thầy cô chỉ là những người nghèo chật vật thiếu thốn, luôn được giới truyền thông nêu nổi bật như những người xã hội phải mang ơn vì sự hy sinh của họ, và như tầng lớp phải trông chờ hoài về một mức lương tương xứng để giữ chân họ với nghề. Thử hỏi như thế thì học trò có còn muốn theo nghề giáo của thầy cô không?

Chúng ta đang nói đến trao quyền tự chủ cho đại học trong dự án luật này. Song, tôi e rằng ngay cả khi quyền tự chủ ấy được chấp nhận thông qua và ban hành thì các trường đại học cũng khó thể có được đội ngũ giáo viên hầu thực hiện quyền tự chủ ấy, vì rằng tự chủ không phải chỉ về học phí, về tổ chức, về hội đồng trường, mà phải vì điều căn cơ nhất, đó là quyền tự chủ sáng tạo của giáo viên, những người trên nguyên tắc là những người giỏi, có tài năng sư phạm, có kiến thức cao,  có tính tự chủ cao, độc lập cao, và tự hào cao với chức nghiệp của mình.

Xin cảm ơn các đại biểu.

Hoàng Hữu Phước

PHÁT BIỂU TẠI QUỐC HỘI VỀ LUẬT BIỂU TÌNH & LUẬT LẬP HỘI

Ngày 17-11-2011

Kính thưa Quốc Hội,

Tôi kính đề nghị Quốc Hội loại bỏ Luật Lập Hội và Luật Biểu Tình khỏi danh sách dự án luật suốt nhiệm kỳ Quốc Hội Khóa XIII này vì những lý do như sau.

A)  Thứ nhất: về Luật Lập Hội

Ở Việt Nam, Mặt Trận Tổ Quốc được thành lập năm 1977 trên cơ sở thống nhất ba tổ chức Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam, Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam, và Liên Minh Các Lực Lượng Dân Tộc Dân Chủ và Hoà Bình Việt Nam. Hiện nay Mặt Trận Tổ Quốc có 44 tổ chức thành viên, và nếu xếp theo các loại hình tổ chức như đoàn thể chính trị, tôn giáo, từ thiện & xã hội, và nghề nghiệp, thì có đến 22 hội đoàn trong nhóm nghề nghiệp, từ Hội Luật Gia, Hội Nhà Báo, đến Hội mỹ nghệ – kim hoàn – đá quý, Hội cựu giáo chức, Hội xuất bản – in – phát hành sách,  Hội nghề cá, Hiệp hội sản xuất kinh doanh của người tàn tật, Hiệp hội các trường đại học, cao đẳng ngoài công lập, v.v. Nếu như vẫn còn thiếu các hội nghề nghiệp đặc thù khác mới xuất hiện theo sự phát triển của xã hội để người dân tham gia thì vẫn có thể thành lập thêm mới, cùng trong quy mô rộng khắp của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam.

Nếu Luật Lập Hội là để tạo nên các đối thủ bên ngoài hệ thống Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, vô hiệu hóa, tiến đến xóa sổ Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, vậy Luật Lập Hội có cần không?  Tất nhiên là không.

Nếu Luật Lập Hội là để tạo nên các hội mới nằm bên trong hệ thống Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam như 44 thành viên hiện hữu, để làm phong phú hơn tổ chức hùng mạnh của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam thì Luật Lập Hội có cần không?  Tất nhiên là không.

B) Thứ hai: về Luật Biểu Tình

Kể từ khi có cuộc biểu tình có tổ chức đầu tiên trong lịch sử loài người năm 1913 do Gandhi tổ chức nhằm phản đối Chính phủ Vương Quốc Đại Ạnh và Bắc Ái Nhĩ Lan áp bức nhân dân Ấn Độ, mãi cho đến những năm 60 của thế kỷ trước từ ngữ “protest” với nghĩa “biểu tình” mới xuất hiện ở Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, bắt đầu từ việc người dân chống lại chính phủ Kennedy trong tham chiến tại Việt Nam, rồi phát triển mạnh mẽ ồ ạt các cuộc biểu tình chống chính phủ và chiến tranh Việt Nam liên tục từ năm 1960 đến 1975 và thậm chí vẫn tiếp tục sau cả khi Hoa Kỳ thất bại tháo chạy khỏi Việt Nam. Biểu tình chống chính phủ Mỹ đã từ Mỹ lan ra toàn thế giới.

Điều nhất thiết phải khẳng định ở đây là ngay từ khởi thủy và cho đến tận ngày nay, biểu tình là hành động để chống lại chính phủ nước mình hoặc chống lại một chủ trương của chính phủ của nước mình. Khi một triệu người dân Mỹ đổ về tràn ngập thủ đô Washington tháng 9 năm 2009, họ chống lại Tổng thống Obama, gọi Ông là kẻ có dã tâm biến Hoa Kỳ thành quốc gia xã hội chủ nghĩa khi Ông bày ra kế sách cải cách bảo hiểm y tế vì người nghèo.

Biểu tình không bao giờ là hình thức bày tỏ chính kiến chống lại một nước khác ngay cả khi nước ấy có đang xâm lược nước mình. Cuộc tập họp  khổng lồ tại Quảng Trường Đỏ là để bao quân đoàn Liên Xô tiến thẳng ra chiến trường chiến đấu chống Đức Quốc Xã và bọn Nga gian. Gia nhập quân đội và dồn tài sản cá nhân cho Bộ Quốc Phòng là hành động duy nhất đúng để phản đối sự xâm lược của nước khác tiến hành chống lại nước mình.

Điều cần làm rõ ở đây là do vấn đề khác biệt về ngôn ngữ, nhiều người có thể đã chưa biết rằng trong tiếng Anh, “biểu tình” tức “protest demonstration” luôn để chống chính phủ nước mình, hay một chủ trương của chính phủ nước mình; còn cuộc tập họp đông người để bày tỏ sự ủng hộ chính phủ nước mình hay ủng hộ một chủ trương của chính phủ nước mình, gián tiếp biểu thị sự không đồng tình đối với một chính phủ nước khác thì đó là “rally” mà tiếng Việt gọi là “mít-tinh” (meeting) hay  “cuộc tuần hành biểu dương lực lượng”.

Như vậy, Việt Nam có cần các cuộc biểu tình chống Chính phủ Việt Nam hay một chủ trương chính sách đạo luật của Chính phủ Việt Nam không? Nếu không cần, thì sao lại phải soạn dự án Luật Biểu Tình và nói về nó mãi như thể nó là khuôn vàng thước ngọc để đo chiều cao chiều rộng chiều cao chiều sâu của tự do, dân chủ?

Như vậy, cái Việt Nam có thể cần đó là những quy định về mít-tinh, về tuần hành đông người, tức về rally, nhưng liệu Quốc hội có sẽ dành ra hai năm và bao tiền của của dân để soạn ra dự án Luật Mít-tinh hay là Luật Tuần Hành hay không?

Thực tế là gần đây khi đi ngang qua vài cuộc tập hợp đông người bày tỏ chính kiến về “Đường Lưỡi Bò” ở Thành phố Hồ Chí Minh, tôi đã nghe những người bị kẹt xe thốt lên những lời nguyền rủa thóa mạ văng tục giận dữ đầy đe dọa dành cho những người đang tập hợp mà ta gọi sai là “biểu tình” ấy.  Sự giận dữ ấy có thể sẽ biến thành gây hấn, bạo loạn, đánh nhau giữu nhóm biểu tình và nhóm chống biểu tình. Chưa kể những cuộc tập họp đông người ngoài trời ấy xâm hại quyền tự do đi lại của người dân, xâm hại quyền tự do “mưu cầu hạnh phúc” của người dân buôn gánh bán bưng đoan chính tự trọng kiếm từng đồng tiền nhỏ chứ quyết không làm hành khất, xâm hại thu nhập chính đáng của những cửa hàng có giấy phép đang hoạt động kinh doanh hợp pháp tại khu vực bị phong tỏa do các cuộc tụ họp ấy, xâm hại quyền được chăm sóc của công dân khi đau ốm hay chuyển dạ sinh con mà xe cứu thương không thể đến được do đường kẹt vì phong tỏa do tập họp của đám đông, hay xâm hại hạnh phúc của công dân khi xe hoa của họ không thể nhúc nhích được vì tắt đường. Liệu cái gọi là quyền biểu tình ấy có lớn hơn quyền được kiếm sống của người dân, quyền được ra đời của con cái người dân, quyền được sử dụng công lộ của người dân, và quyền mưu cầu hạnh phúc của người dân?

Câu hỏi được đặt ra ở đây là Dự án Luật Biểu Tình có đã xuất phát từ sự tham vấn ý kiến của những người dân là Người Cao Tuổi, Cựu Kháng Chiến, Cựu Chiến Binh, Anh Hùng Các Lực Lượng Vũ Trang, Anh Hùng Lao Động, tập thể nông dân, tập thể quân đội, công an, những chiến sĩ biên phòng đang trấn giữ biên cương tổ quốc và hải đảo quốc gia, những nhà tu hành chân chính? Tôi tin rằng nếu được hỏi ý kiến đa số nhân dân sẽ không ủng hộ Luật Biểu Tình vì hiểu bản chất dễ bị tổn thương và dễ bị lợi dụng để gây biến loạn của nó.

Có vị đã nói rằng ở nước ngoài người ta biểu tình đàng hoàng nên Việt Nam cũng sẽ làm được. Xin thưa, ở Việt Nam có đã 100% người đội mũ bảo hiểm khi đi bằng xe máy chưa? Có chấm dứt chen lấn ở nơi công cộng chưa? Có tham gia giao thông đúng luật chưa? Đó là chưa kể ở đất nước có nền văn học hoàng kim đã ngạo nghễ nói rằng mặt trời không bao giờ lặn trên cương thổ Vương Quốc Đại Anh và Bắc Ái Nhỉ Lan, cuộc biểu tình nhiều tuần trong tháng 8 vừa qua tại thủ đô Luân Đôn và lan ra các thành phố lớn khác đã biến thành bạo loạn, cướp bóc, đốt nhà, làm ô danh đất nước. Cuộc biểu tình Chiếm Lấy Phố Wall suốt hai tháng nay tại New York và hơn 20 thành phố lớn của Mỹ đã bị cảnh sát ra tay dẹp từ mấy ngày nay do tình trạng bẩn thỉu mất vệ sinh, ẩu đả, trộm cắp, và hiếp dâm xảy ra trầm trọng ở các nơi biểu tình, làm ô danh nước Mỹ. Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể chi tiền đài thọ cho một sự ô danh.

Với những kiến giải như trên, tôi kính kiến nghị Quốc Hội loại bỏ hẳn ý định về sự chuẩn bị hai dự án Luật Lập Hội và Luật Biểu Tình trong toàn nhiệm kỳ Khóa XIII. Tôi tình nguyện đi đến tất cả các địa phương nào, dù đó là vùng sâu vùng xa, các trường đại học, các khu dân cư, mà không cần công tác phí, để thuyết trình về sự không cần thiết của Luật Biểu Tình, nếu nơi ấy có cử tri bày tỏ với đại biểu quốc hội rằng họ mong có Luật Biểu Tình.

Trước khi dứt lời, tôi khẩn thiết cầu mong quý vị đại biểu xem xét lại, đồng thuận với kiến nghị của tôi. Xin hãy vì danh dự quốc gia, vì hạnh phúc nhân dân, vì tiền đồ an nguy của tổ quốc.

Kính biết ơn qu‎ý đại biểu ủng hộ, và xin cảm ơn Quốc Hội đã lắng nghe.

Hoàng Hữu Phước

Trả Lời Phỏng Vấn

- Bên Hành Lang Nghị Trường-

Hoang Huu Phuoc, MIB

Hà Nội, tháng 11-2011

1. Các doanh nghiệp tư nhân là nguồn lực phát triển của đất nước, nhưng thống kê cho biết hiện có 48.000 doanh nghiệp tư nhân bị phá sản. Theo ông, Chính phủ cần có những biện pháp gì để củng cố và phát triển các doanh nghiệp tư nhân, tạo điều kiện cho các doanh nghiệp này đóng góp cho đất nước?

Đúng là trên toàn thế giới lực lượng doanh nghiệp tư nhân quyết định không những sức sống của  kinh tế mà còn sự phát triển nền kinh tế các quốc gia. Một trong những yếu tố thường hay được nhắc đến như nét tiêu biểu đặc thù cho doanh nghiệp tư nhân là sự nhanh nhạy khôn ngoan đối với các biến chuyển của môi trường kinh doanh và yêu cầu của thị trường. Vì vậy nếu xét theo mặt tích cực thì 48.000 doanh nghiệp nộp đơn xin phá sản theo luật định tuy do nhiều nguyên nhân khác nhau nhưng trong đó không thể không có lý do “nhanh nhạy” quyết đoán ngay khi nhận ra những đảo chiều trong nội dung phân tích chiến lược kinh doanh SWOT (điểm mạnh, điểm yếu, cơ hội, và nguy cơ) nên khôn ngoan cắt lỗ – hoặc chuyển hướng kinh doanh hay thay đổi địa lý kinh doanh – bằng biện pháp xin phá sản để tận dụng các điều khoản ít bất lợi, tìm cơ hội mới, xây dựng thế mạnh mới, với ít hơn những yếu điểm, và trong môi trường khác không ít cơ hội hơn. Sự phá sản của một số không nhỏ các doanh nghiệp tư nhân, cùng với sự thành lập một số không nhỏ các doanh nghiệp tư nhân mới chỉ khẳng định thêm rằng doanh nghiệp tư nhân rất nhanh nhạy, rất khôn ngoan, và có tinh thần dấn thân do làm chủ cả về sách lược, tài chính, kế hoạch kinh doanh. Vấn đề ở đây là liệu các chính sách của Nhà nước đã có tác dụng hỗ trợ hiệu quả, bình đẳng, khuyến khích, đối với doanh nghiệp tư nhân hay chưa. Khi nói đến bình đẳng, không chỉ bình đẳng trên bình diện pháp luật mà còn phải trong tiếp cận các khoản tín dụng ưu đãi, các công trình trọng điểm, các thông tin thị trường quan trọng chuẩn xác, cũng như sự hỗ trợ từ các cơ quan ngoại giao Việt Nam ở nước ngoài. Còn khi nói đến khuyến khích, ta liên tưởng đến những quy định hành chính nhiêu khê và phong cách “xin-cho” luôn làm nhụt chí dấn thân của doanh nhân. Nếu xây dựng được bằng việc làm thay vì bằng lời nói tất cả các nội dung đơn giản này (vì hoàn toàn năm trong tay của các cơ quan công quyền Nhà nước từ trung ương đến địa phương), việc phá sản của 48.000 – hay nhiều hơn – doanh nghiệp tư nhân đã nhận đầy đủ sự khuyến khích, bình đẳng, hỗ trợ hiệu quả, v.v, sẽ chỉ còn là một hiện tượng lành mạnh bình thường của thế giới kinh doanh.

2. Là một đại biểu Quốc hội, ông sẽ thực hiện quyền giám sát của mình như thế nào khi đưa các nghị quyết của Quốc hội vào thực tiễn cuộc sống?

Trong năm 2011 hoạt động giám sát của các cơ quan của Quốc hội, đoàn đại biểu Quốc hội, và đại biểu Quốc hội đã được tiến hành rất tích cực tại các tỉnh thành trong cả nước. Thường vụ Quốc hội cũng có Tờ trình về dự kiến chương trình hoạt động giám sát của Quốc hội năm 2012 để Quốc hội nghiên cứu, thảo luận, thông qua, tập trung vào rất nhiều lĩnh vực chẳng hạn như (1) các chính sách nhằm kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô, đảm bảo an sinh xã hội, tái cơ cấu nền kinh tế, hoạt động của các tập đoàn và tổng công ty nhà nước, cổ phân hóa doanh nghiệp nhà nước, đầu tư công và dư nợ công, quản lý giá, v.v.; (2) các vấn đề liên quan đến lính vực đất đai như đền bù giải phóng mặt bằng, giải quyết các tranh chấp khiếu kiện kéo dài, đất ở và nhà ở cho đồng bào dân tộc, v.v.; (3) các vấn đề phát triển nông nghiệp, nông thôn, chương trình nông thôn mới, v.v.; (4) các vấn đề phòng-chống tham nhũng, chất lượng giáo dục–y tế, v.v.; và (5) các vấn đề về quản lý, khai thác, sử dụng tài nguyên, khoáng sản, bảo vệ môi trường và lưu vực sông, v.v.  Ba chuyên đề lớn được cử tri quan tâm và được Thường vụ Quốc hội đề nghị Quốc hội quyết định tập trung chọn hai để tiến hành giám sát tại hai kỳ họp trong năm 2012 là việc thực hiện chính sách, pháp luật về đầu tư công cho nông nghiệp, nông dân, nông thôn; việc thực hiện chính sách, pháp luật để giải quyết khiếu nại, tố cáo của công dân về đất đai trong lĩnh vực hành chính; và việc thực hiện chính sách, pháp luật về bảo hiểm xã hội. Là đại biểu Quốc hội, tôi tuân thủ các quy định của Luật Hoạt Động Giám Sát của Quốc Hội, tập trung tích cực thực hiện chương trình hoạt động giám sát của Quốc hội năm 2012; nhưng nói thế không có nghĩa là ngưng các nội dung giám sát đã và đang được tiến hành, cũng như không tiếp tục quan tâm đến những bức xúc của cử tri cả nước liên quan đến các lĩnh vực khác của đời sống nhân dân và đất nước – chẳng hạn đối với từng địa phương một, cử tri luôn muốn các đại biểu của mình ngoài trọng trách đối với quốc gia còn phải thực hiện quyền giám sát đối với các vấn đề nổi cộm đặc thù tại địa phương. Mà để thực hiện được quyền này, người đại biểu trước hết phải chứng tỏ bản thân và gia đình thực sự sống theo tinh thần của các Nghị quyết của Quốc hội, phải là tấm gương nơi cư trú, nơi học tập, nơi công tác, ngoài xã hội, từ đó phải gần dân để được dân gần, phải hiểu dân để được dân hiểu, phải lo cùng dân và lo trước cái lo của người dân – có như vậy mới hy vọng được người dân giúp hoàn thành tốt nhất, hiệu quả nhất quyền giám sát ấy. Nhiệm kỳ năm năm không đủ nhiều cho bất kỳ sự phục vụ nào hướng đến đất nước, nhân dân; vì vậy, chỉ cần đại biểu Quốc hội nhanh chóng thực hiện tích cực và hiệu quả quyền giám sát là trong thời gian không dài ấy cũng đã có thể giúp “quốc thái dân an”, tạo được sự cậy tin của người dân đối với Đảng và Nhà nước thông qua tư thế, tư cách, tấm lòng, tầm nhìn, và tình cảm của người đại biểu Quốc hội.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa XIII (2011-2016)

Nhắn tin: 0988898399

Email: hhphuoc@yahoo.com

Blog cá nhân: http://hhphuoc.blog.com, http://antichina.blog.com

Web cơ quan: www.myabiz.biz

Chính Trị: Trả Lời Câu Hỏi Của Độc Giả Emotino

17-10-2011

A) Tin nhắn từ độc giả Emotino ở số máy 0979855xxx, gửi lúc 13g58 ngày 26/9/2011:

Kính chào Ông. Tôi đã đọc rất nhiều bài viết của Ông trên trang Emotino, blog và từ đó tôi bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến vấn đề chính trị. Những bài viết của Ông rất hay, ý nghĩa và luận bàn sâu sắc về những vấn đề của đất nước. Tôi muốn gửi tới Ông sự kính trọng về tài, đức, tâm của Ông. Chúc Ông và gia đình Ông sức khỏe để Ông và những người như Ông sẽ là luồng sinh khí mới co đất nước cùng Ông Vương Đình Huệ và Trương Tấn Sang. Trân trọng.

Tin nhắn gởi cảm ơn độc giả Emotino, gửi lúc 14g12 cùng ngày:

Kính chào Ông. Rất ngạc nhiên và xúc động khi nhận được tin nhắn rất dài của Ông. Đây là món quà vô giá và tôi sẽ mãi lưu lại trong máy điện thoại của tôi để trong suốt cuộc đời này những lời ban tặng ấy của Ông động viên, nhắc nhở tôi phải làm gì để không là tên vô dụng với nước dân mình. Kính chúc Ông và gia đình sức khỏe và hạnh phúc. Trân trọng. Hoàng Hữu Phước.

 

B) Câu hỏi của độc giả Emotino (tin qua Yahoo! Mesenger dùng nickname, không ghi tên hay chi tiết nào khác bên dưới)

Chào Anh! Anh có thể cho biết vì sao anh quan tâm đến chính trị và muốn làm chính trị  từ bao giờ không?

Đáp:

Kính chào Bạn:

Chính trị là điều mọi người đang sống với tư cách đầy đủ một công dân thực thụ đều quan tâm, có ý thức hay từ trong vô thức. Đây là một sự thật mà nhiều bạn không biết đó thôi. Thường thấy ở nước mình có nhiều người tụ năm tụ ba trà dư tửu hậu nói đủ thứ trên đời về các yếu kém của “mấy ông” Nhà nước, Chính phủ, nhưng khi có ai nói chỏi lại, khen “mấy ông” Cộng sản Việt Nam là hầu như ai ở bàn nhậu cũng phát âm cùng một câu có ngữ nghĩa “thôi tui không thích nghe chính trị.” Như vậy với một bộ phận người dư thời gian, chính trị chỉ có một nghĩa duy nhất là nói cái gì đó, phân tích cái gì đó, tổng hợp cái gì đó từ các nguồn tin không “thân Cộng”. Và bạn thấy đấy: họ quan tâm đến chính trị đó chứ, dù có mở miệng nói không thích chính trị.

Tôi cho rằng khi bạn là một công dân thực thụ của một nước, bạn đương nhiên quan tâm đến chính trị. Công dân thực thụ là người có lao động – tất nhiên khi điều kiện sức khỏe và tuổi tác cho phép – đóng góp xây dựng đất nước, vì có trách nhiệm với bản thân, gia đình, xã hội, cộng đồng, nên luôn biết phần đóng thuế thu nhập của mình ra sao, theo các điều luật nào, cũng như thực hiện quyền bầu cử lựa chọn nghị sĩ, giá xăng dầu, tăng trưởng kinh tế hay giảm phát, tình hình đối ngoại của nước nhà, v.v., ra sao, mà tất cả đều liên quan đến thể chế và sự sinh tồn  chính trị của quốc gia. Công dân không thực thụ là người có quốc tịch, có chứng minh nhân dân, không quan tâm đến việc làm hay làm việc vì có nguồn cung cấp sự sống từ sự lao động của người thân, có rất nhiều thời gian đóng góp những lời rỉ tai dè bỉu chê bai hay tung tin đồn nhảm, và họ tất nhiên quan tâm đến chính trị một cách cực kỳ khủng khiếp. Như vậy ai cũng quan tâm đến chính trị, và tôi không thể là một ngoại lệ. Tôi quan tâm đến chính trị từ nhỏ, vì tôi…lớn trước tuổi, và vì tôi bị chinh phục bởi câu nói của một tổng thống Mỹ rằng bạn đừng hỏi tổ quốc đã cho bạn những gì mà hãy tự hỏi bạn đã làm được những gì cho tổ quốc. Đó là chưa kể tôi quan tâm đến chính trị từ nhỏ vì…thời Việt Nam Cộng Hòa tự nhiên ra rả mỗi ngày tuyên truyền chiến tranh chính trị hay tâm lý chiến về Cộng sản Bắc Việt xấu xa, về đặc công Việt Cộng tàn ác, về đồng minh Hoa Kỳ hùng mạnh, về Sư đoàn Mãnh Hổ Hàn Quốc tinh nhuệ, về chiến công của đoàn oanh tạc cơ Skyraider đánh sập tất cả các cầu ở sông ngòi Miền Bắc và bắn hạ tất cả các chiến đấu cơ MIG của Cộng sản Bắc Việt mà không bị tổn hại bất kỳ trừ Phạm Phú Quốc người được Pham Duy tung hê trong bài ca mang tên “Huyền sử ca một người mang tên Quốc” mà sau này mới rõ sở dĩ không có Skyraider nào bị bắn hạ mà chỉ có máy bay Mỹ rơi như sung rụng là vì Skeraider của Việt Nam Cộng Hòa mới bay qua khỏi vĩ tuyến 17 là trút hết bom xuống đồng trống rồi quay trở lại ngay chứ không dám tiến đến Hà Nội còn Quốc thì không ai dám nêu chi tiết vì sao thành…huyền sử ca và “bị” ở ngoài Bắc hay lúc vẫn còn trên bầu trời trong Nam, về “đại thắng” Đường 9 Nam Lào vẻ vang rút về một cách vội vã đầy nghi vấn, về Sư Đoàn Dù anh dũng bận rộn đi giải cứu hết tiền đồn yếu kém này đến tiền đồn yếu kém nọ, về truyền đơn Việt Cộng bay hơn lá mùa thu, về vụ bắt bớ sinh viên phản chiến Huỳnh Tấn Mẫm đánh cho bể hàm gảy hết răng cửa, về Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam ở Cục R, về việc Ủy Ban Ngân Sách Thượng Viện Hoa Kỳ thông qua khoản viện trợ dồi dào cho Chính phủ Nguyễn Văn Thiệu, về thương vong lớn của Cộng quân mỗi ngày có đến vài chục ngàn người bị quân đội Cộng Hòa loại khỏi vòng chiến khiến người nghe tưởng chỉ cần một năm là Bắc Việt hết sạch 7 triệu quân, về chiến công đánh bắt tàu Việt Cộng chở vũ khí ở Vũng Rô rồi gom hết vũ khí thu được trên chiến trường khắp nước để chụp hình khoe chiến công để rồi bị phóng viên Mỹ đặt câu hỏi ngắc ngứ đầy khủng khiếp rằng chỉ có một tàu nhỏ xíu như thế mà chở ngần ấy vũ trí vậy thì hàng ngàn chiếc khác đi trót lọt ắt đã đưa vào Miền Nam đủ cho mỗi người tối thiểu một khẩu trung liên, về nhà thầu Mỹ RMK xây dựng cơ sở hạ tầng hạ đất sập tầng bị chộ là Rên Mặc Kệ, về Sài Gòn Thủy Cục CEE chuyên cấp nước tịt vòi nhỏ tỏn tỏn nên bị chộ thành Sở Chảy Êm Êm, về việc vừa mới có tin sắp tăng lương là giá thị trường tăng trước gấp ba lần, về việc Linh Mục Thanh chống chính phủ Thiệu-Kỳ tham nhũng, về việc Đệ nhất Phu nhân Nguyễn Văn Thiệu chủ trì khai mạc Đại Nhạc Hội Trẻ ở Sở Thú nên ma cô đỉ điếm chen vô bán dâm như thú nằm làm tình tại chỗ lềnh khênh trên cỏ ngoài trời nắng sáng trưng giữa tiếng vỗ tay reo hò của “giới trẻ yêu nhạc” và tiếng thét gào ầm ỉ của ban nhạc  Chó Điên Mad Dogs, về việc Nguyễn Văn Thiệu tin thầy bói nên bắt con gái ruột phải hy sinh đi mổ bụng lôi thai nhi là cháu nội của Tổng giám đốc Air Vietnam Nguyễn Tấn Trung ra dù mới mang bầu có năm hay sáu tháng để xả xui hầu không bị Việt Cộng đánh bại, v.v., khiến “chính trị” bị nhét nằm trong nội dung thông tin thượng vàng hạ cám tự nhiên được cung cấp cho mọi người ở mọi lứa tuổi thuộc mọi giới tính và ở mọi tôn giáo, mọi miền, để ai cũng tự nhiên biết tình hình chính trị nước nhà một cách tự nhiên, rồi thành nhà chính trị…bẩm sinh.

Về vấn đề “muốn làm chính trị”, tôi e là ý nghĩ của riêng tôi lại khác khi nhiều người phỏng vấn tôi hỏi tôi nghĩ gì khi nay đã là một chính khách. Tôi không nghĩ đến việc “làm chính trị”. Tôi chỉ nghĩ đến việc phục vụ đất nước. Tôi không là chính khách. Tôi chỉ là một đại biểu dân cử. Người lính vào quân đội để phục vụ tổ quốc suốt đời vì một lý tưởng chính trị. Người đầy bản lĩnh và có trình độ cực cao vào ngành giáo dục để phục vụ tổ quốc suốt đời vì một lý tưởng chính trị. Người đáp ứng yêu cầu luật định, có thể thu xếp thời gian, và đặc biệt là được cử tri lựa chọn để vào Quốc hội làm “nghị sĩ” thực hiện các phần việc theo những chức năng luật định cũng để phục vụ tổ quốc suốt nhiệm kỳ vì một lý tưởng chính trị. Đơn giản là thế chứ tôi không cho là tôi đang “làm chính trị”. Thế nên tôi chỉ có thể trả lời câu hỏi của bạn theo cách rất thật lòng của tôi như thế. Đơn giản tôi là một công dân thực thụ của Việt Nam, đang cố gắng để mình đừng thua kém quá xa những người lính cùng bao người khác đang thầm lặng hy sinh cho đất nước này.

Trân trọng.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nhắn tin: 0988898399

Email: hhphuoc@yahoo.com

Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Và Công Tác Giám Sát

http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110928/Can-lam-ro-khai-niem-dua-xe.aspx

Cần làm rõ khái niệm đua xe

28-9-2011

(TNO) Từ năm 2009 đến nay, Công an TP.HCM phối hợp với Công an H.Bình Chánh xử lý duy nhất một trường hợp liên quan đến đua xe. Bởi tình trạng thanh thiếu niên tụ tập chạy xe như vừa qua tại thành phố lại không thể ghép vào hành vi đua xe.

Ngày 28.9, báo cáo với đoàn đại biểu Quốc hội thành phố giám sát tình hình thực hiện quy định pháp luật về trật tự an toàn giao thông, đại tá Võ Văn Nhuận, Trưởng phòng CSGT đường bộ, đường sắt Công an TP.HCM cho biết như trên.

Theo đại tá Nhuận, gần đây trên địa bàn thành phố, vào ban đêm xảy ra tình trạng thanh thiếu niên tụ tập thành tốp điều khiển xe máy gây mất trật tự.

Các đối tượng tham gia chạy xe gây rối trật tự công cộng chủ yếu là thanh thiếu niên có độ tuổi từ 14 đến 25 tuổi thích đi chơi. Khi gặp lực lượng CSGT, các đối tượng này phân tán ra thành nhiều tốp nhỏ đi theo nhiều hướng khác nhau hoặc đi chậm lại; không có biểu hiện sai phạm, sau đó qua khu vực khác hợp lại và đi chơi cho đến sáng.

Đại tá Nhuận cho biết, qua điều tra cơ bản, Phòng CSGT đường bộ, đường sắt đã xác định 55 tuyến đường thường xuyên xảy ra tình trạng tụ tập, chạy xe gây rối trật tự công cộng.

Sử dụng các thiết bị ghi hình, công an thành phố cũng đã xác định “chân dung” 30 đối tượng cầm đầu tụ tập chạy xe lạng lách.

Hiện cơ quan điều tra đang tiến hành lập hồ sơ xử lý.

Đại tá Nhuận cũng cho biết, Phòng CSGT đường bộ, đường sắt Công an TP.HCM và cảnh sát hình sự sẽ phối hợp lập hồ sơ; đề nghị truy tố hình sự, đưa những thanh thiếu niên tụ tập, chạy xe gây rối trật tự công cộng vào các cơ sở giáo dục, trường giáo dưỡng theo quy định.

“Không ai nói được bao giờ…”

Đại tá Nhuận nhấn mạnh không thể xử lý tội đua xe đối với những nhóm thanh niên tập hợp chạy xe, lạng lách… Vì hành vi đua xe phải có dấu hiệu tổ chức; có điểm xuất phát, đích đến; cá cược…

Trước giải thích của đại tá Nhuận, đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa cho rằng, các cơ quan như Công an, Viện kiểm sát, tòa án cần ngồi lại với nhau để làm rõ khái niệm đua xe.

“Không thể có chuyện hàng chục người tụ tập, so kè tốc độ với nhau mà không thể được coi là có dấu hiệu đua xe” – đại biểu Nghĩa nói.

Đại tá Ngô Minh Châu, Phó giám đốc Công an TP.HCM cho biết thêm, Điều 207 Bộ luật Hình sự quy định về tội đua xe phải có dấu hiệu bắt buộc như: gây thiệt hại sức khỏe cho người khác. Quy định này khiến cơ quan điều tra “khó xử”.

Trả lời chất vấn của đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước “Bao giờ giải quyết dứt điểm nạn đua xe?”, đại tá Châu nói: “Không ai có thể nói được bao giờ…”.

Ông Huỳnh Thành Lập, Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội TP.HCM đánh giá cao nỗ lực của các cơ quan, ban ngành thành phố trong việc ngăn chặn nạn tụ tập đua xe gây mất trật tự công cộng. Nhưng ông nói người dân mong muốn chính quyền thành phố cần làm nhiều và quyết liệt hơn nữa.

Đoàn đại biểu Quốc hội TP.HCM cũng ghi nhận tình trạng lấn chiếm lòng lề đường, rải đinh, sử dụng vỉa hè, việc cấp phép ồ ạt cho các dự án nhà cao tầng trong khu vực nội thành… cũng như một số bất cấp của pháp luật trong lĩnh vực trật tự, an toàn giao thông.

Đề nghị gắn thiết bị ghi hình trên xe mô tô CSGT

Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước cho rằng, CSGT tại TP.HCM chưa được trang bị đầy đủ các công cụ hỗ trợ cần thiết.

Theo đó, xe mô tô chuyên dụng gồm hai người ngồi của CSGT thành phố hiện nay được dùng vào những cuộc truy đuổi người vi phạm là quá nguy hiểm.

Ngoài ra, CSGT khi sử dụng xe mô tô chuyên dụng không được trang bị đồ bảo vệ tay, chân… Thực tế, trong thời gian qua đã có hai vụ ngã xe mô tô làm 3 CSGT bị thương, 1 CSGT tử vong.

Đại biểu Quốc hội Phước cũng kiến nghị nên thay trang phục màu vàng của CSGT hiện nay thành màu đen để tăng tính uy nghiêm, nổi bật, có tính răn đe với người có ý định phạm luật giao thông.

Ông Phước cũng cho rằng nên gắn thiết bị ghi hình lên xe mô tô chuyên dụng để giám sát công việc của CSGT, từ đó tránh được việc CSGT có những hành vi tiêu cực.

Trần Duy

http://tintucplus.vn/chu-tich-nuoc-truong-tan-sang-chinh-trang-do-thi-la-chuyen-dai-su

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Chỉnh trang đô thị là chuyện đại sự

05-10-2011

Ngày 4-10, tổ đại biểu Quốc hội (ĐBQH) gồm Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Phó đoàn ĐBQH TP.HCM Trần Du Lịch và Tổng Giám đốc Công ty Doanh thương Mỹ Á Hoàng Hữu Phước đã có buổi làm việc với lãnh đạo UBND, Ủy ban MTTQ các quận 1, 3, 4 (TP.HCM) về giải quyết kiến nghị cử tri. Theo báo cáo của ba quận, có đến 13/18 vụ việc cử tri kiến nghị liên quan đến việc khiếu nại về đất đai, nhà cửa. Trong đó, hầu hết là những khiếu nại không có căn cứ hoặc người dân đòi hỏi quyền lợi vượt quá quy định của pháp luật.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đánh giá cao công tác phối hợp giải quyết kiến nghị cử tri của địa phương với Đoàn ĐBQH. Ông đề nghị thường xuyên có sự gắn bó giữa đoàn với địa phương, khi tổ chức đối thoại với dân thì nên mời ĐBQH trúng cử tại đơn vị đó đến nghe. Trong trường hợp cần thiết, quận cũng nên mời những người có uy tín của địa phương đến để thuyết phục thêm trên cơ sở các quy định của pháp luật, chính sách của Đảng và Nhà nước.

Theo Chủ tịch nước, vấn đề chỉnh trang, phát triển đô thị là chuyện đại sự của đất nước. Trong quá trình phát triển, Nhà nước tiếp tục hoàn thiện hệ thống pháp luật, cơ chế chính sách bồi thường giải tỏa, tái định cư… Chủ tịch nước cho rằng các dự án chính quyền làm thì mục đích cuối cùng cũng vì lợi ích của dân, trong lúc dân chưa thông suốt thì chịu khó tuyên truyền trên cơ sở luật pháp, chính sách, ý kiến cộng đồng. “Tới đây chúng ta sẽ tổng kết nghị quyết của Đảng về chính sách đất đai. Tôi đề nghị TP nên xin phép Thủ tướng làm thí điểm vài mô hình để góp phần khi sửa Luật Đất đai được sát thực tế. Trong đó, vấn đề chính sách, cơ chế thực hiện phải làm sao hài hòa được ba mặt lợi ích của người có đất, chủ đầu tư và Nhà nước. Cố gắng tránh tối đa những trường hợp người dân kiện tụng chính đáng. Nếu tất cả việc chúng ta làm đều đúng chính sách, luật pháp, cơ chế thì xã hội thái bình, cơ quan tòa án, UBND sẽ giảm đi áp lực” – Chủ tịch nước nói.

N.NAM – LÊ PHI

http://wap.vnmedia.vn/vn/pages/448/247367/chet-vi-tngt-tai-tphcm-gap-3-lan-vu-khung-bo-119.html

Chết vì TNGT tại TPHCM gấp 3 lần vụ khủng bố 11/9

Qua tổ chức theo dõi, ghi hình, Công an TPHCM đã xác định được 30 đối tượng cầm đầu các nhóm thanh thiếu niên thường hay tụ tập, lạng lách ban đêm.

Trưởng phòng CSGT đường bộ – đường sắt, Công an TP HCM (PC 67) Đại tá Võ Văn Nhuận thông tin tại buổi làm việc chiều 28/9, giữa Đoàn đại biểu Quốc hội TP.HCM với Sở GTVT, Công an TP HCM, Ban an toàn giao thông (ATGT) Thành phố.

Theo lãnh đạo PC67, tính từ đầu tháng 12/2010 đến hết tháng 8 năm nay, trên toàn địa bàn TP đã xảy ra gần 800 vụ TNGT, làm chết hơn 650 người, bị thương hơn 370 người…So với cùng kỳ của năm ngoái, số người chết và bị thương liên quan đến TNGT đều tăng đột biến. Tình hình TNGT tại TP HCM vẫn đang diễn biến hết sức phức tạp.

Nhận thấy số người chết vì TNGT tại TP HCM là quá cao, Phó trưởng đoàn đại biểu QH TP HCM Trần Du Lịch đã ví von rằng chỉ trong chưa đến 1 năm, số người chết vì TNGT ở TP HCM đã gấp 3 lần số người chết do vụ khủng bố 11/9 ở Mỹ. Đại biểu Trần Du Lịch cũng đã nói rằng đây là lúc cần thiết phải có 1 mức xử phạt vi phạm thật cao, để tạo tính răn đe tốt và xây dựng nên văn hóa giao thông cho người dân.

Về nguyên nhân gây ra TNGT, PC67 dẫn chứng rằng có đến 70% số vụ là do xe gắn máy. Thế nhưng, nhiều đại biểu QH TP HCM đã đặt ra câu hỏi có phải do cách quản lý, công tác đào tạo, sát hạch và cấp bằng lái xe của chúng ta có vấn đề hay không?

Phó Ban ATGT TP HCM Nguyễn Ngọc Tường còn chỉ ra thêm một số nguyên nhân nữa: Do cơ sở hạ tầng dành cho giao thông xuống cấp, phương tiện giao thông cá nhân ngày càng gia tăng, biển báo phân làn xe nhiều chỗ chưa rõ…

Đại diện Sở GTVT TP HCM nêu giải pháp kiến nghị với Chính phủ cần tiếp tục ưu tiên, tập trung tối đa các nguồn vốn, nhất là vốn vay cho các công trình giao thông công cộng của TP, bổ sung ngay các hình thức xử phạt đủ sức răn đe như tịch thu phương tiện vi phạm, bắt đi lao động công ích với người vi phạm giao thông, rút giấy phép kinh doanh với DN vận tải thường hay vi phạm luật giao thông.

Nhận diện 30 đối tượng cầm đầu hay lạng lách

Về vấn nạn đua xe, tụ tập, lạng lách, đánh võng của thanh thiếu niên TP HCM vào ban đêm, Trưởng phòng PC 67 thông tin: Qua tổ chức theo dõi, bí mật ghi hình, Công an TP HCM đã xác định được 30 đối tượng cầm đầu các nhóm thanh thiếu niên thường hay tụ tập, lạng lách ban đêm.

Hiện cơ quan chức năng đang lập hồ sơ, xử lý đối tượng nói trên. Cũng theo Đại tá Nhuận, hiện PC67 và CSHS TP HCM đã thống nhất sẽ tiến hành đưa ra truy tố trước pháp luật, đưa vào trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục những đối tượng thường hay tụ tập, quậy phá trên đường vào ban đêm.

Đại biểu Hoàng Hữu Phước đề xuất cần phải trang bị thêm cho lực lượng CSGT chống đua xe dụng cụ bảo vệ tay, chân vì thực tế đã có không ít CSGT bị thương tích, hy sinh khi chống đua xe ngoài đường. Đồng thời, cần phải trang bị thiết bị ghi hình trên xe mô tô chuyên dụng của CSGT để nhận biết rõ tiêu cực (nếu có) của các chiến sĩ.

Thay mặt đoàn đại biểu Quốc hội TP HCM, ông Huỳnh Thành Lập – Trưởng đoàn cho biết, người dân TP mong muốn lãnh đạo, chính quyền các cấp cần phải làm nhiều hơn nữa, quyết liệt hơn nữa để sớm chấm dứt vấn nạn này.

(VTCNews)

http://phapluattp.vn/20110928111013143p0c1085/quyet-liet-di-tim-dinh-nghia-dua-xe.htm

29/09/2011

Quyết liệt đi tìm… định nghĩa đua xe

Hành vi tụ tập đông người cùng chạy xe với tốc độ cao, đọ nhau xem ai chạy nhanh hơn vẫn chưa được xem là đua xe!

Ngày 28-9, Đoàn đại biểu Quốc hội TP.HCM có buổi giám sát cuối cùng về tình hình thực thi pháp luật về giao thông với Sở GTVT, Công an TP và Ban An toàn giao thông (ATGT) TP. Kết quả ba ngày giám sát bốn quận, huyện về tình hình trật tự ATGT năm 2010 và tám tháng năm 2011 cho thấy tình hình ùn tắc, tai nạn giao thông (TNGT) tại TP là đáng báo động.

TNGT do tầm nhìn quy hoạch đô thị kém

Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) Trương Trọng Nghĩa đánh giá ùn tắc giao thông còn xảy ra nhiều là do tầm nhìn quy hoạch đô thị chưa theo kịp tốc độ phát triển của TP. “Năm năm qua chúng ta đã cấp phép xây dựng thêm nhiều dự án nhà cao tầng, trung tâm thương mại tại khu vực trung tâm TP dù đã biết hạ tầng khu vực này không thể đáp ứng một lượng lớn người và xe cộ lưu thông. HĐND nhiệm kỳ qua đã tranh luận nhiều về bài toán ùn tắc giao thông nhưng vẫn chưa ra. Tôi cho rằng vấn đề chính ở đây là tầm nhìn quy hoạch đô thị còn yếu” – ông Nghĩa nói.

Theo Phó Trưởng đoàn ĐBQH TP Trần Du Lịch, TNGT hiện đã trở thành vấn đề đại sự của đất nước. “Số người chết và bị thương vì TNGT hằng năm nhiều gấp ba lần số người thương vong trong vụ khủng bố 11-9 ở Mỹ” – ông Lịch so sánh. Ông cũng chỉ rõ gốc vấn đề là ý thức của người đi đường. Cạnh đó là đường sá quá tải, xe hai bánh đi chung làn với các loại xe khác… Tuy nhiên, “tôi chưa thấy một lối ra nào để giải quyết cho những vấn đề chúng ta đang nói tới” – ông Lịch băn khoăn.

Một số ý kiến khác cho rằng nguyên nhân của tai nạn, ùn tắc giao thông còn là việc kinh doanh lấn chiếm lòng, lề đường; tổ chức giao thông chưa hợp lý; các chế tài thiếu tính răn đe hoặc không khả thi…

Chưa rõ thế nào là “đua xe”

ĐBQH Hoàng Hữu Phước đặt vấn đề: Tại sao nạn đua xe đến nay vẫn ngang nhiên diễn ra gây nhiều bức xúc trong xã hội? Biện pháp nào khả thi và bao giờ chấm dứt được vấn nạn này? Phó ban Pháp chế HĐND TP Trương Lâm Danh cũng đặt câu hỏi tại sao cơ quan có thẩm quyền không tịch thu xe đua theo quy định tại Nghị định 34/2010?

Theo ông Võ Văn Nhuận, Trưởng phòng CSGT đường bộ – đường sắt, Công an TP, đua xe là phải có điểm xuất phát, có đích đến, có tổ chức. Trong khi đó, các đối tượng mà báo chí lâu nay gọi là đua xe chỉ mới… tụ tập đông người, phóng nhanh, lạng lách gây mất trật tự công cộng. Khi bị bắt, họ đều không nhận là đua xe mà chỉ chạy theo cho vui, do đó họ phải tái phạm mới tịch thu xe được.

Tuy nhiên, ông Nghĩa cho rằng những người đó tụ tập 40-50 người cùng nhau chạy xe với tốc độ 60-70 km/giờ, đọ nhau xem ai chạy nhanh hơn, không đua thì sao phải chạy với tốc độ như thế? “Tôi đề nghị các ngành viện kiểm sát, tòa án và Công an TP cần ngồi lại bàn về cách hiểu thế nào là đua xe” – ông Nghĩa nói. Trưởng đoàn ĐBQH TP Huỳnh Thành Lập cũng cho biết sắp tới, Đoàn ĐBQH TP sẽ đề nghị Ủy ban Thường vụ QH giải thích cho chính xác thế nào là đua xe.

Theo ông Nhuận, Công an TP đã theo dõi, phát hiện có 30 đối tượng cầm đầu các vụ tụ tập chạy xe gây rối trật tự công cộng. Công an TP đang triển khai nhiều biện pháp mạnh để ngăn ngừa đua xe như tăng cường kiểm tra các cơ sở “độ xe”; kiểm tra hàng quán sau 23 giờ có biểu hiện là nơi tụ tập của những đối tượng đua xe…

Sẽ cải tiến dịch vụ xe buýt

ĐBQH Hoàng Hữu Phước cho biết: “Tôi đi xe buýt thử một lần và không muốn đi lại nữa. Nhân viên xe gác chân lên ghế, ho sù sụ, nói chuyện ầm ĩ…”. Ông Dương Hồng Thanh, Phó Giám đốc Sở GTVT, giải thích không phải tất cả các tuyến xe buýt đều tệ như vậy. Do lực lượng kiểm soát xe buýt chưa đến 50 người, phải kiểm tra 18.000 chuyến xe/ngày nên không kiểm soát hết được. Sở ghi nhận thiếu sót này và sẽ xử lý để dịch vụ xe buýt ngày càng tốt hơn.

Ô tô chiếm 1/3 cả nước

Toàn TP hiện có 5,3 triệu phương tiện giao thông, trong đó có khoảng 470.000 ô tô (chiếm 1/3 cả nước). Hằng ngày TP còn phải gánh hơn 1 triệu xe máy và sáu vạn xe ô tô từ các tỉnh vào TP làm việc. Tỉ lệ diện tích đất dành cho giao thông chỉ chiếm 5,84% diện tích đất đô thị, trong khi tỉ lệ chuẩn phải là 22%-26%.

(Báo cáo của Sở GTVT)

NHẪN NAM

http://www.chaobuoisang.net/can-lam-ro-khai-niem-dua-xe-656558.htm

Cần làm rõ khái niệm đua xe

28/09/2011

Từ năm 2009 đến nay, Công an TP.HCM phối hợp với Công an H.Bình Chánh xử lý duy nhất một trường hợp liên quan đến đua xe. Bởi tình trạng thanh thiếu niên tụ tập chạy xe như vừa qua tại thành phố lại không thể ghép vào hành vi đua xe.

Nhận diện được 30 đối tượng cầm đầu

Ngày 28.9, báo cáo với đoàn đại biểu Quốc hội thành phố giám sát tình hình thực hiện quy định pháp luật về trật tự an toàn giao thông, đại tá Võ Văn Nhuận, Trưởng phòng CSGT đường bộ, đường sắt Công an TP.HCM cho biết như trên.

Theo đại tá Nhuận, gần đây trên địa bàn thành phố, vào ban đêm xảy ra tình trạng thanh thiếu niên tụ tập thành tốp điều khiển xe máy gây mất trật tự.

Các đối tượng tham gia chạy xe gây rối trật tự công cộng chủ yếu là thanh thiếu niên có độ tuổi từ 14 đến 25 tuổi thích đi chơi. Khi gặp lực lượng CSGT, các đối tượng này phân tán ra thành nhiều tốp nhỏ đi theo nhiều hướng khác nhau hoặc đi chậm lại; không có biểu hiện sai phạm, sau đó qua khu vực khác hợp lại và đi chơi cho đến sáng.

Đại tá Nhuận cho biết, qua điều tra cơ bản, Phòng CSGT đường bộ, đường sắt đã xác định 55 tuyến đường thường xuyên xảy ra tình trạng tụ tập, chạy xe gây rối trật tự công cộng.

Sử dụng các thiết bị ghi hình, công an thành phố cũng đã xác định “chân dung” 30 đối tượng cầm đầu tụ tập chạy xe lạng lách.

Hiện cơ quan điều tra đang tiến hành lập hồ sơ xử lý.

Đại tá Nhuận cũng cho biết, Phòng CSGT đường bộ, đường sắt Công an TP.HCM và cảnh sát hình sự sẽ phối hợp lập hồ sơ; đề nghị truy tố hình sự, đưa những thanh thiếu niên tụ tập, chạy xe gây rối trật tự công cộng vào các cơ sở giáo dục, trường giáo dưỡng theo quy định.

“Không ai nói được bao giờ…”

Đại tá Nhuận nhấn mạnh không thể xử lý tội đua xe đối với những nhóm thanh niên tập hợp chạy xe, lạng lách… Vì hành vi đua xe phải có dấu hiệu tổ chức; có điểm xuất phát, đích đến; cá cược…

Trước giải thích của đại tá Nhuận, đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa cho rằng, các cơ quan như Công an, Viện kiểm sát, tòa án cần ngồi lại với nhau để làm rõ khái niệm đua xe.

“Không thể có chuyện hàng chục người tụ tập, so kè tốc độ với nhau mà không thể được coi là có dấu hiệu đua xe” – đại biểu Nghĩa nói.

Lực lượng chức năng ngăn chặn một vụ tụ tập chạy xe gây rối trật tự công cộng – Ảnh: Minh Đức

Đại tá Ngô Minh Châu, Phó giám đốc Công an TP.HCM cho biết thêm, Điều 207 Bộ luật Hình sự quy định về tội đua xe phải có dấu hiệu bắt buộc như: gây thiệt hại sức khỏe cho người khác. Quy định này khiến cơ quan điều tra “khó xử”.

Trả lời chất vấn của đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước “Bao giờ giải quyết dứt điểm nạn đua xe?”, đại tá Châu nói: “Không ai có thể nói được bao giờ…”.

Ông Huỳnh Thành Lập, Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội TP.HCM đánh giá cao nỗ lực của các cơ quan, ban ngành thành phố trong việc ngăn chặn nạn tụ tập đua xe gây mất trật tự công cộng. Nhưng ông nói người dân mong muốn chính quyền thành phố cần làm nhiều và quyết liệt hơn nữa.

Đoàn đại biểu Quốc hội TP.HCM cũng ghi nhận tình trạng lấn chiếm lòng lề đường, rải đinh, sử dụng vỉa hè, việc cấp phép ồ ạt cho các dự án nhà cao tầng trong khu vực nội thành… cũng như một số bất cấp của pháp luật trong lĩnh vực trật tự, an toàn giao thông.

Đề nghị gắn thiết bị ghi hình trên xe mô tô CSGT

Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước cho rằng, CSGT tại TP.HCM chưa được trang bị đầy đủ các công cụ hỗ trợ cần thiết.

Theo đó, xe mô tô chuyên dụng gồm hai người ngồi của CSGT thành phố hiện nay được dùng vào những cuộc truy đuổi người vi phạm là quá nguy hiểm.

Ngoài ra, CSGT khi sử dụng xe mô tô chuyên dụng không được trang bị đồ bảo vệ tay, chân… Thực tế, trong thời gian qua đã có hai vụ ngã xe mô tô làm 3 CSGT bị thương, 1 CSGT tử vong.

Đại biểu Quốc hội Phước cũng kiến nghị nên thay trang phục màu vàng của CSGT hiện nay thành màu đen để tăng tính uy nghiêm, nổi bật, có tính răn đe với người có ý định phạm luật giao thông.

Ông Phước cũng cho rằng nên gắn thiết bị ghi hình lên xe mô tô chuyên dụng để giám sát công việc của CSGT, từ đó tránh được việc CSGT có những hành vi tiêu cực.

Theo Thanh Niên

http://www.tinmoi.vn/xac-dinh-chan-dung-30-doi-tuong-cam-dau-bao-dem-09597773.html

Xác định chân dung 30 đối tượng cầm đầu bão đêm

29-9-2011

Vào mỗi đêm cuối tuần lực lượng chức năng lại phải căng mình chống “quái xế”

Ngày 28.9, báo cáo với đoàn Đại biểu Quốc hội TP.HCM giám sát tình hình thực hiện quy định pháp luật về trật tự an toàn giao thông, Đại tá Võ Văn Nhuận, Trưởng phòng CSGT đường bộ, đường sắt Công an TP.HCM cho biết như trên. Theo đại tá Nhuận, gần đây trên địa bàn thành phố, vào ban đêm xảy ra tình trạng thanh thiếu niên tụ tập thành tốp điều khiển xe máy gây mất trật tự. Các đối tượng này chủ yếu là thanh thiếu niên có độ tuổi từ 14 – 25, thường phân tán ra thành nhiều tốp nhỏ đi theo nhiều hướng khác nhau sau đó qua khu vực khác hợp lại rồi đi chơi cho đến sáng.

Qua điều tra, Phòng CSGT đường bộ, đường sắt đã xác định 55 tuyến đường thường xuyên xảy ra tình trạng tụ tập, chạy xe gây rối trật tự công cộng. Sử dụng các thiết bị ghi hình, Công an thành phố cũng đã xác định “chân dung” 30 đối tượng cầm đầu tụ tập chạy xe lạng lách. Hiện cơ quan điều tra đang tiến hành lập hồ sơ xử lý. Tuy nhiên, trả lời chất vấn của đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước “Bao giờ giải quyết dứt điểm nạn đua xe?”, Đại tá Ngô Minh Châu, Phó giám đốc Công an TP.HCM, cho rằng: “Không ai có thể nói được thời điểm…”.

Ông Trương Tấn Sang

Ông Trương Tấn Sang là vị Tổng thống* thứ 8 của nước Việt Nam thống nhất. Đây là điều ai cũng biết. Ở đây tôi nói về điều chưa ai từng nói đến, tức là về yếu điểm lạ kỳ của tất cả các vị lãnh đạo của nước Việt Nam thống nhất (sau 1975), từ tổng thống đến thủ tướng và các bộ trưởng.

Nét chung thật kỳ lạ là tất cả các vị đều có cách nói chuyện chậm rải, đều đều, không khuyến khích được sự tập trung tỉnh táo của người nghe, nội dung vô thưởng vô phạt, cách lý giải na ná giống nhau, né tránh gai góc, kiêng kỵ dùng ngôn ngữ cử chỉ, hoàn toàn không giống bất kỳ vị tổng thống hay thủ tướng hay bộ trưởng nào tại bất kỳ quốc gia nào trên thế giới, tức những vị mà năng lực được thể hiện qua nhiều điểm trong đó nổi bật nhất là khả năng khẩu ngữ của thuật hùng biện, dù đó là Ông Chávez, Ông Fidel Castro, Ông Sarkozy, Bà Clinton, Ông Clinton, Bà Thatcher, Ông Berlusconi hay Ông Obama.

Tiếng Việt có đặc điểm ưu việt duy nhất trong toàn bộ hệ ngôn ngữ của nhân loại là có âm điệu đa sắc, cực kỳ thuận lợi cho bất kỳ người Việt nào muốn trở thành nhà hùng biện. Tâm lý chung của người dân một nước là thích đón nghe những “thông điệp” của tổng thống nước mình không những vì bị cuốn hút bởi thuật hùng biện của tổng thống qua đó chứng kiến tài ba tư duy và tài nghệ thể hiện của tổng thống, mà còn vì muốn lắng nghe các kế sách cụ thể giải quyết cụ thể một hay những vấn đề cụ thể mà hoàn cảnh cụ thể của quốc gia đã nảy sinh một cách cụ thể. Thực tế là các lãnh đạo của nước Việt Nam thống nhất đã không có tài hùng biện – hay tại bị vì bởi một “công thức áp đặt” sai lầm nào đó của một lối tư duy sai lầm nào đó cho rằng phải như thế như thế và như thế mới tỏ rõ vai trò người lúc nào cũng của dân, do dân và vì dân. Sai lầm vì chính phủ của “nhân dân” không phải là chính phủ “bình dân”, quân đội nhân dân không phải là quân đội ăn mặc giản dị xắn quần lên đầu gối, nón bằng chất liệu không chống đạn vốn không bao giờ được dùng bởi quân đội của phần còn lại của thế giới, để thành quân đội bình dân.

Điều may mắn là Ông Trương Tấn Sang trở thành vị tổng thống đầu tiên có tài hùng biện đúng nghĩa mà điều dễ nhận thấy nhất là sự tập trung cao độ của người dân lắng nghe mỗi khi Ông phát biểu với sự phối hợp của ngữ điệu, ngôn ngữ cử chỉ, nội dung quyết đoán mang tính khẳng định mạnh mẽ, và làm rõ vấn đề cũng như khả năng hóa giải ngay tại chỗ những điều nhạy cảm do người dân – tức cử tri – nêu lên. Đó là sự thể hiện của người thực sự có quyền lực và trách nhiệm cá nhân. Ông Trương Tấn Sang là sự khởi đầu cho thời đại mới: thời của những lãnh đạo có thực quyền và có trách nhiệm mà sự kiện gần đây nhất là ở nhân vật mang tên Vương Đình Huệ.

 

Ảnh: Tá Lâm

Mọi công dân Việt Nam đều biết Ông Vương Đình Huệ là ai. Và cách nay mới chỉ vài ngày thôi, khi bị Ông phê phán về giá xăng dầu, một lãnh đạo ngành xăng dầu tuyên bố đe dọa sẽ bỏ hệ thống phân phối xăng dầu để xem ai cần ai cho biết thì đã nhận được lời đanh thép của Ông Vương Đình Huệ rằng họ đừng có mà giở trò hù dọa chính phủ và thách họ dám bỏ hệ thống phân phối vì chính phủ sẽ vui lòng nhận lại hệ thống ấy. Tất nhiên quan chức lãnh đạo ngành xăng dầu ấy đã cực kỳ ngu xuẩn vì họ không biết rằng ngay cả tôi đây cũng chờ đợi ngày công ty nước ngoài được kinh doanh bán lẻ xăng dầu để tôi nhanh chóng từ bỏ việc nua xăng của Petrolimex và SaigonPetro, cũng như tôi mong chờ ngày được mua điện của công ty điện nước ngoài**, chỉ để tôi được đối xử công bằng và như một vị hoàng đế mà không như kẻ ăn xin. Xài tiền của dân (chính phủ dùng tiền dân để cấp vốn cho các đại tổng công ty), buôn bán tài sản của dân (khai thác dầu hỏa là tài nguyên đất nước, tức là của nhân dân), trong khi bản thân chả đóng góp cỏn con gì cho việc làm giàu đất nước phục vụ nhân dân từ những cái riêng của chính mình (chẳng hạn tiền túi, tiền tự kiếm thêm, và…chất xám trực-tiếp-có-liên-quan-đến-phát-triển-kỷ-thuật-tối-ưu-của-riêng-ngành chứ không phải chất xám kiểu Vinashin-kinh-doanh-ô-tô tức kiểu bình dân đừng-bỏ-hết-trứng-vào-một-giỏ), mà lại lớn lối ra vẻ ta đây là đại chủ ban ơn cho cả chính phủ và dân.

Từ Ông Vương Đình Huệ, tôi ngóng chờ những điều tương tự nơi các lãnh đạo khác của các Bộ, từ Bộ Quốc Phòng, Bộ Công An, đến Bộ Y Tế, Bộ Giáo Dục, v.v. Không dùng khẩu ngữ mạnh mẽ, quyết liệt, quyền lực, lãnh đạo sẽ chẳng khác bù nhìn, và người dân sẽ khó thể tin rằng vị lãnh đạo “ẻo lả” ấy có đủ sức chấn chỉnh cái sai hoặc đủ sức chống cự để mình không trở thành bộ phận không thể tách rời của cái sai mà sự thấp kém hèn hạ đáng khinh bỉ nhất là khi cái sai mang tính khống chế ấy lại từ cá nhân hay bộ phận mà theo bảng vẽ của hệ thống tổ chức (organization chart) lại ở tận đáy dưới quyền quản lý của chính mình.

Sự mềm dẻo, nếu phải sử dụng, chỉ cần cho ngoại giao đối với vấn đề an ninh quốc phòng, lĩnh vực gần như duy nhất làm sân khấu sàn diễn cho tài mềm dẻo, mà ngay chính sân khấu sàn diễn ấy cũng không phải không có những phá cách qua màn biểu diễn của lưỡi kiếm sắc bén như đã từng bao lần xảy ra bên trong chính tòa nhà Liên Hợp Quốc.

Ông Trương Tấn Sang đã có khẩu ngữ đầy khẩu khí.

Ông Vương Đình Huệ đã có khẩu ngữ đầy khẩu khí.

Đó là khí thế của thời đại mới, thời đại mà người dân cần những động viên mạnh mẽ, nhiều yên tâm đến từ bản lĩnh cá nhân của từng lãnh đạo, dù đó là lãnh đạo Bộ hay lãnh đạo hành chính cấp Quận.

Kiếm không sắc bén thì chỉ là kiếm diễn tuồng chèo, hát bộ, cải lương, hài kịch, không bao giờ bảo vệ được chân lý, không bao giờ bảo vệ được người dân, không bao giờ bảo vệ được đất nước.

Tiền đồ tổ quốc Việt Nam đã bắt đầu có cơ sở để phát triển bền vững hơn, với khẩu khí, ngôn phong đầy quyền lực của hai nhân vật Trương Tấn Sang và Vương Đình Huệ.

Những kẻ tương tự như vị chức sắc ngành xăng dầu*** phải biết thân phận tôi đòi của họ đối với vị chủ nhân nghiêm khắc nhất: nhân dân.

Ghi chú:

*Tôi không hiểu sao ở Việt Nam vẫn còn “thẹn thùng” đối với từ “tổng thống” vì từ “chủ tịch” quá nhàm chán, quá lẫn lộn, với cấp nào cũng có “chủ tịch”, từ xã đến huyện đến thị trấn đến thành phố đến tỉnh đến mọi cấp mọi nơi, từ công việc theo nhiệm kỳ đến công việc ngắn hạn như chủ tịch giải thi đấu này nọ.. .Tôi vẫn sử dụng từ “tổng thống” cũng như tôi chỉ sử dụng từ “hàng không mẫu hạm” vì “tàu sân bay” rất yếu ớt và có nội dung hoàn toàn sai do “mẫu hạm” chính xác hơn, thực tế hơn, với danh xưng tàu “mẹ” vì mỗi hàng không mẫu hạm đều luôn có “đàn con” dữ dội gồm hàng chục chiến hạm, khu trục hạm, ngư lôi hạm và tiềm thủy đỉnh tức tàu ngầm bảo vệ dày đặc xung quanh bao trùm cả khoảng không gian mặt biển rộng khắp.

**Xin nói thêm một sự việc là cách nay ba năm tôi đã đến Điện Lực Gia Định trên đường Phan Đăng Lưu, Quận Bình Thạnh, nhỏ nhẹ nói với giọng sấm rền vang hạch tội lãnh đạo nơi ấy đã dám gởi công văn xằng bậy cho tôi vì k‎ý tên cách đó những 7 tháng, có nội dung đe dọa sẽ cắt điện nhà tôi và nêu mức tiền phạt nếu tôi đến ký lại hợp đồng theo mẫu mới trể hạn, và vì nhân viên phát công văn dám gợi ý với tôi sẽ thu xếp ổn thỏa việc phạt nếu tôi chịu chi vì thực sự đã trể hạn so với ngày phát hành công văn. Vị lãnh đạo khả kính đã kinh sợ, vội chạy ra tiếp tôi, lần đầu trong cuộc đời quan chức sử dụng lời nói mềm mỏng dịu dàng thanh minh rằng do công văn gởi cho nhiều ngàn hộ, in nhiều ngàn bản có chung một số công văn, trình lãnh đạo ký cùng lúc, rồi tùy tiến độ giải quyết mà gởi dần thư báo, nay xin hứa sẽ xử lý cho nghỉ việc nhân viên nào vòi vỉnh, và ra lịnh in ngay bản hợp đồng mới cho tôi mà không áp dụng đóng phạt dù chỉ một xu. Tôi đã nhỏ nhẹ nói với giọng sấm rền vang cho mọi khách hàng đang chen chúc ở đó cùng nghe là tôi sẳn sàng trở lại dạy miễn phí cho Công ty Điện Lực biết cung cách soạn công văn, cách gởi công văn, và giúp họ tuyển được người tài giỏi triệt tiêu được dịch bệnh cúp điện tùy hứng và đại nạn đói điện trầm kha, cũng như dạy lãnh đạo ngành điện biết sống chung với lũ, nghĩa là không được sống với đường điện ưu tiên trong khi bất tài vô dụng trong phát triển và cung ứng đủ điện cho nhân dân.

*** Thiết nghĩ ngành xăng dầu nhất thiết phải nghĩ đến việc nhất thiết phải sa thải quan chức nào đã dám hù dọa chính phủ vì kẻ đó đã dám đòi vứt bỏ khâu phân phối nghĩa là bóp chẹt vú bầu sữa lợi nhuận có nguồn thu khổng lồ của ngành, nghĩa là tự tung tự tác phạm đến thu nhập lớn của cán bộ nhân viên toàn ngành, ám chỉ sẽ cho thôi việc hàng vạn cán bộ nhân viên khâu phân phối của ngành, chà đạp quyền lợi độc quyền tuyệt hảo của ngành mà không ở quốc gia nào của phần còn lại của thế giới ban phát cho công ty nhà nước nhiều đến như vậy. Đồng thời, thiết nghĩ Đảng nhất thiết phải nghĩ đến việc nhất thiết phải loại ra khỏi Đảng quan chức nào đã dám hù dọa chính phủ vì kẻ đó vừa dám lộng quyền, lấy Đảng Tịch làm tấm khiên lá chắn bằng vàng để xem mình ngang hàng với tất cả các lãnh đạo Chính phủ rồi thách thức quyền lực của Chính phủ, vừa không biết đặt mình vào vị trí đầy tớ của nhân dân, tạo điều kiện cho bọn chống Cộng dè bỉu Đảng, vì chỉ có khai trừ kẻ xằng bậy ấy, Đảng mới chứng minh được với nhân dân rằng Chính phủ do dân bầu lên hoàn toàn không là cơ quan làm việc dưới quyền quản lý hành chính của Đảng. Chính phủ nếu không cách chức quan chức phát biểu xằng bậy của ngành xăng dầu, chỉ có thể vì một trong ba lý do – hoặc cả ba – đó là (a) Đảng không cho phép, (b) kẻ phát ngôn xằng bậy là con ruột của lãnh đạo Đảng/Chính phủ, và (c) đất nước Việt Nam này đã bị tuyệt diệt hết sạch người tài đức vẹn toàn.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Email: hhphuoc@yahoo.com

Nhắn tin: 0988898399